pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đường Kết Hôn Không Tình Yêu

Đường Kết Hôn Không Tình Yêu

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341918

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1918 lượt.

i dịu dàng, thật ra vẫn còn chút dáng dấp của hiền thê lương mẫu…
Anh nghiêng đầu nhìn cô, từng động tác đều giống thế thật. Bất ngờ cô ngẩng đầu lên, “Kì nghỉ đến, anh định đi đâu?”
Phòng thuê anh đã trả từ lâu, với tính cách của anh tuyệt đối không về với ông bà đâu.
Anh hơi sững sờ, “Ở trường là được rồi.”
Cô cầm cây chổi càng chặt hơn, “Hay là anh… về nhà với em đi.”
Đây không chỉ là lời bỗng nhiên nhắc tới, cũng không phải nói suông, cô thật sự đã coi anh như người một nhà, phải làm người đi cùng cô đến trọn đời, cô không tìm thấy bất kì lí do nào để hai người tách ra, vậy hai người sẽ bên nhau, mãi mãi bên nhau.
Ngày cô gặp được anh cô đã biết anh là người đàn ông mình muốn.
Nhận định anh sẽ là người đi cùng cô suốt kiếp.
Cô không nỡ cách xa anh, luyến tiếc giọng nói anh, luyến tiếc nếu không được thấy anh.
Trình Dục Bắc ngẩn người, “Dì hối em về à?”
Cô yên lặng gật đầu, sắc mặt cũng trầm xuống, anh không trực tiếp trả lời vấn đề của cô.
Cô chỉ thất vọng trong nháy mắt, cô đã ngẩng đầu, vứt chổi sang một bên, chạy đến bên người Trình Dục Bắc, ôm chầm lấy anh, hơi bị vô lại, “Em mặc kệ đó, anh phải về với em, em về mình ên sẽ say xe, sẽ sợ nhiều thứ. Anh một mình ở trường em cũng chẳng yên tâm cho được, thế nào cũng có cả đống mỹ nữ bay lại quyến rũ anh à, lỡ anh không cầm lòng được bỏ của chạy lấy người chắc em khóc chết mất thì sao đây? Anh nhất định phải về với em, phải theo dõi anh từng giây từng phút một em mới yên tâm được.”
Anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, lòng xúc động không thôi.
Anh nắm tay cô, “Được thôi.”
Chỉ cần cô nói, anh đều bất khả kháng.
Cô đâu nào biết mình quan trọng với anh bao nhiêu.
Anh ôm chặt cô, là tự anh không thể tách xa cô được, chứ không phải cô không thể xa cách anh.
Tây Thuần không hề biết lúc này đây anh đang cảm thấy vô cùng bình yên, chỉ nghĩ anh vậy mà không dạy dỗ cô chuyện cô dám vứt chổi lung tung, đúng là chuyện lạ hiếm thấy nha.
Đêm đó Tây Thuần không về phòng mình, cô không hề sợ hãi, tuy nhiên cũng chút căng thẳng, chỉ tẹo tẹo thôi. Mấy cô bạn cùng phòng hay bán tàn này nọ cũng từng đề cập qua chuyện này, thuê phòng ở ngoài cách âm không tốt, thường hay nghe những âm thanh kì lạ. Không cần nhiều lời cũng biết thanh âm đó đại diện cho cái gì rồi. Thậm chí họ còn nói hai người yêu nhau, bên nhau mà không xảy ra gì đó, dám chắc không bình thường luôn.
Bây giờ Tây Thuần cảm thấy lòng mình rối như tơ vò, tim mỗi lúc một đập mạnh hơn .
Cô thì hỗn loạn rối rắm, lo lắng đủ điều trong khi người kia thì vẫn cứ bộ dáng không biết sợ là gì, càng làm nổi bật bộ dạng khẩn trương ngốc nghếch của cô.
Trình Dục Bắc tựa vào cửa, nghiêng người nhìn cô, thấy mặt cô đỏ ửng, chẳng hiểu mô tê gì cả, bỗng phát hiễn bầu không khí có gì đó mờ ám.
Anh bước đến, “Thật không về phòng ư?”
Cô gật gù, như đang quyết định một chuyện trọng đại, “Em muốn ngủ cùng với anh.”
Có lẽ đây là lời can đảm nhất trong đời cô từng nói, bởi vậy ngàn vạn lần đừng có bị từ chối nha.
Mặt cô đỏ dữ hơn nữa, đến cả dòm anh cũng không dám dòm nữa.
Trình Dục Bắc nhìn dáng vẻ của cô, khẽ thở dài, không nói thêm gì nữa.
Thực tế, đêm đó hai người bọn họ đều không hề ngủ.
Rõ ràng anh đã ôm cô trong ngực, đã hôn cô điên cuồng nhưng kế tiếp vẫn không hề xảy ra chuyện cô chờ mong. Anh chỉ vẻn vẹn cô, trái lại cô thấy băn khoăn, nghe nói đàn ông con trai khi đối mặt với người mình thích rất hiếm người có thể kiềm chế được, thậm chí với các cô gái mình không có cảm giác cũng có thể tiến thêm một bước nảy sinh quan hệ, nhưng anh cũng chỉ ôm cô, không hề vượt qua lôi trì.
Cô không biết cách nghĩ của anh.
Anh sợ, nhỡ đâu… anh không thể cho cô tương lai, anh sợ người đàn ông tương lai của cô biết cô không còn hoàn hảo sẽ tệ bạt với cô.
Mấy ai có thể nắm chắc tương lai, anh biết chắc hẳn mình sẽ không bỏ cô lại, nhưng cuộc sống lại lắm bất ngờ, anh sợ người đàn ông tương lai của cô lại không phải là mình.
Trình Dục Bắc theo Tây Thuần về nhà cô, cổng thôn không sơ sài nhưng nhìn lớp gạch lam phai màu đủ thấy tuổi tác của nó rồi. Thôn cũng không lớn lắm, vắng tanh, giữa ban ngày cũng chẳng thấy bao nhiêu người, nói chi tới chuyện đi chơi.
Chỉ là vừa mới đứng trước cánh cửa màu đỏ đã phai màu, Tây Thuần đã làm chuyện khiến Trình Dục Bắc hết sức giật mình.
Cô gõ cửa hai lần, không có động tĩnh, rất tự nhiên đá một chân vào cửa, cửa mở ra.
Tây Thuần nhận thức muộn màng quay lại nhìn Trình Dục Bắc, phải nói xấu hổ vô cùng, “Thói quen…”
Hai chữ này làm Trình Dục Bắc hết biết nói gì.
Mà làm cho người ta hết hồn hơn là Tây Thuần vừa mới vào cửa đã bị đá ra ngoài, Trần Tư Dao đứng ở trong hai tay khoanh trước ngực nhìn hai người, “Tôi mới ra chậm một chúc mà cô đã đạp banh cửa nhà rồi nhỉ?”
Tây Thuần không nhìn chị, “Có đạp banh chị đâu mà trách em chứ.”
“Cửa đau, tôi phát biểu nó.”
Tây Thuần mò mẫm cái cửa, “Cậu đau ở đây hả? Tớ không biết, dù có đau nhưng vì tớ đá yêu nên cậu cũng chẳng thấy đau nữa đâu nhỉ? Cho nên mời n