Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342034
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2034 lượt.
gười phát ngôn im miệng lại nhé.”
Đây là cách giao tiếp quen thuộc của Tây Thuần và Trần Tư Dao, một đinh một mắt, hệt như cãi nhau.
Trình Dục Bắc hơi bị gò bó đứng một bên, cũng chẳng nói xen vào chi cho mệt.
Mà Trần Tư Dao cũng hay vô tình ngó qua Trình Dục Bắc mấy cái, Tây Thuần mới sực nhớ ra mình phải giới thiệu, “Đây là Trần Tư Dao chị em.” Sau đó nắm tay Trình Dục Bắc, “Bạn trai em.”
Trần Tư Dao gật đầu, ngó Trình Dục Bắc từ đầu đến chân, chẳng nói câu nào nữa.
Trình Dục Bắc cũng gật đầu lại.
Giờ này Lý Tuệ Hiền còn chưa về, Trần Tư Dao ở trên lầu trông coi Tiểu Bảo, Tây Thuần với Trình Dục Bắc ngồi trên bậc thềm ngoài cửa. Gian nhà đúng như tên của nó, nhưng xem ra đã cao tuổi, lại theo phong cách cổ xưa.
Anh rất chăm chú lắng nghe cô giới thiệu về nguồn gốc của gian nhà, là lúc cha dượng của cô còn rất trẻ đã nung nóng xây nên, cha thà làm người làm công cũng không muốn đọc sách. Hồi trước hai bên cổng có trồng hoa quế, nhưng tới giờ cô vẫn chưa thấy chúng nở hoa, lá cây cứng lắm, như thể nó không thể cho hoa ấy. Chỗ bậc thềm thấp nhất, hồi trước là trồng hai cây vạn niên thanh, vừa cao vừa khẳng khiu thẳng tắp. Sau này hoa quế bị chặt mất, rồi lấp đất cho bằng lại. Còn vạn niên thanh thì bị chẻ làm đòn gánh, không đẹp là không được phải không. Chỗ hồi trước trồng vạn niên thanh nay trồng hai cây dành dành, thời kì ra hoa của nó tương đối trễ, đợi hoa dành dành rụng hết nó mới nở, một khi nở là sẽ nở lâu ơi là lâu.
Trình Dục Bắc nghe cô kể đủ thứ chuyện vụn vặt, tỷ như hồi nhỏ cô qua bãi phế liệu gần đây phát hiện ra hai chồi bí non liền dời về trồng dưới hai cây dành dành, sau còn kết vài quả bí đỏ. Ban đầu không biết, cô lấy tay đụng vào quả bí mới kết ra, kết quả chẳng bao lâu quả bí nhỏ đã chết, sau này nghe người lớn nói không được đụng vô quả mới kết ra.
Hai người vẫn ngồi như thế đến khi trời nhá nhem tối Lý Tuệ Hiền mới về tới.
Lý Tuệ Hiền thấy Trình Dục Bắc xong vẫn không lên tiếng, điều này làm Trình Dục Bắc với Tây Thuần tương đối khẩn trương.
Nấu cơm Tây Thuần ghét nhất là nhóm lửa, mặt mày xám tro, bụi đất đầy đầu, vậy mà hôm nay lúc cô nhóm lửa một câu than thở cũng chẳng nghe thấy.
Thời còn nhỏ, cô với Trần Tư Dao luôn cùng nhau nấu cơm, một bếp trên một bếp dưới.
Trần Tư Dao thấy bộ dạng này của cô cũng chẳng để cô được yên thân, “Em nói xem có vết xe đổ của chị ở đây, có khi nào mẹ sẽ tống cổ cậu bạn của em ra ngoài không nhỉ?”
“Im cái miệng quạ của chị lại đi.”
“Chậc, chắc không đuổi đâu, hổng chừng nửa đêm cầm dao lặng lẽ bước vô…”
Tây Thuần vô thức đưa mắt nhìn dao thái, “Trần Tư Dao, chị thử nói lung tung nữa xem.”
Tây Thuần cầm cây kẹp sắt thò vô lấy miếng củi đang cháy đỏ rực, bộ dáng: chị mà dám nói lung tung thêm nữa em sẽ ném qua cho biết tay.
Trần Tư Dao chợt thấy hết vui rồi, đành ngậm miệng.
Không phải Tây Thuần không lo lắng sự việc sẽ tệ hại như thế, người mình quan tâm, sao không lo lắng cho được chứ.
Lý Tuệ Hiền không nhiệt tình với Trình Dục Bắc mấy, mà cũng chẳng tệ bạc gì cho cam.
Vài sự kiện kế tiếp, thái độ Lý Tuệ Hiền dành cho Trình Dục Bắc chuyển biến rất lớn.
Lý Tuệ Hiền thường hay tới sườn núi hái cỏ đắng, đầy cả sọt. Trình Dục Bắc sẽ đi theo bên cạnh bà, nhắc bà chú ý địa hình, mang thêm một cái lưỡi liềm cắt cùng bà, khi đầy sọt, sẽ chủ động đeo sọt về phơi trên đá. Khi cả hai đều đã mệt đến mức mồ hôi đầy đầu, Tây Thuần sẽ đưa nước đến, không thì mang nón cỏ đến cho hai người.
Lý Tuệ Hiền là người cố chấp, cho dù khuyên bà thế nào cũng vậy, bà muốn ra ngoài cắt những loại cỏ này, phơi nắng rồi bán lấy tiền, chẳng được mấy đồng, nhưng tự bà muốn như vậy.
Quần áo của Trình Dục Bắc giờ nằm trong trạng thái tuần hoàn liên tục, mồ hôi ướt nhẹp, rồi nắng gắt hong khô, sau đó lại ướt nhẹp mồ hôi, rồi lại hông khô…
Chẳng những thế, Trình Dục Bắc còn trông nom Tiểu Bảo, chơi đùa với cậu nhóc nữa.
Trần Tư Dao mà có việc ra ngoài, Trình Dục Bắc rãnh sẽ tắm cho Tiểu Bảo, thay tả cho nó. Hôm nay Trần Tư Dao mới đi chợ về, vừa về liền thấy Trình Dục Bắc đang tắm cho Tiểu Bảo, tắm xong cho cậu nhóc còn mang quần áo bẩn đi giặt, giây phúc ấy, cô biết thế nào là cảm giác không thể thốt nên lời. Cô biết, mọi thứ Trình Dục Bắc làm, chẳng qua bởi cô là chị của Tây Thuần, thế thôi.
Trình Dục Bắc ngủ phòng Tây Thuần, Tây Thuần thì ngủ ké phòng Trần Tư Dao, thỉnh thoảng Tiểu Bảo bật khóc, Tây Thuần ngủ không được ngon, Trình Dục Bắc sẽ chủ động đề xuất để anh trông cậu nhóc một hai buổi tối, chẳng qua anh hi vọng Tây Thuần được ngon giấc.
Đêm xuống, Tây Thuần thở dài nói với Tây Thuần: “Không chỉ mắt nhìn đàn ông của em tốt hơn chị mà số cũng đỏ hơn chị nhiều lắm.”
“Gì hả?” Tây Thuần mơ mơ màng màng, không nghe rõ những điều Trần Tư Dao đang nói.
Thực tế là khi Trần Tư Dao nhìn thấy Trình Dục Bắc, đâu đó có chút xúc động. Cô cũng từng mơ, cùng người đàn ông đó sống dưới một mái nhà, cô ôm con nấu ăn, anh ấy rửa chén. Có lẽ giấc mơ quá đẹp, nên không nhịn được thở dài.
Từ đó, Lý Tuệ Hiề