Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342040
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2040 lượt.
giống ông chủ với nhân viên, mà giống bạn bè mới đúng.
Vào Quang Ảnh cơ hội tiếp xúc với anh lại càng nhiều lên, chỉ tiếc anh đối với tôi và những nhân viên khác chẳng có gì khác biệt.
Nửa năm kể từ khi vào Quang Ảnh, tôi cùng anh tham dự một bữa tiệc, kết thúc bữa tiệc, anh không như thường lệ chở tôi về nhà.
Anh ngồi gế lái, tôi chỉ có thể nhờ đèn đường hắt vào mà ngắm anh, đường cong nhu hòa mà tinh tế, anh quay đầu nhìn tôi, “Hiện tại em chưa có bạn trai đúng không?”
Tôi kinh ngạc nhìn anh, không biết nên diễn tả cảm giác này thế nào, đầu óc hỗn loạn, chỉ biết ngây ngốc gật đầu.
Anh chợt cười, sau này tôi nghĩ chắc chắn anh cảm thấy khi đó tôi rất ngốc, tay anh sờ đầu tôi, “Trùng hợp quá, tôi cũng chưa có bạn gái.”
Tôi vẫn ngây ngốc nhìn anh, không biết thế nào, nhưng lòng lại có chút gì đó chờ mong, như ngọn lửa nhỏ chầm chậm cháy.
“Vì thế…?”
“Chúng ta giúp nước nhà giảm bớt tỉ lệ độc thân mà hợp thành một đôi đi!”
Tôi nhìn khuôn mặt anh ưng ửng đỏ vì rượu của anh, luống cuống.
Anh lại nở nụ cười hết sức rạng rỡ với tôi, “Yên tâm đi, anh không say.”
Tôi cứ thể mà trở thành bạn gái Trình Nghi Bắc, mơ hồ không rõ chuyện trước mắt. Đến khi Trần Nhất Tâm biết chuyện thì cười vào mặt tôi hơn tháng trời, tôi tự nhận mình hơi ngốc, hai ba câu là bị người ta hốt luôn.
Sức chống cự với cám dỗ của tôi cực kém, huống chi là sự hấp dẫn trí mạng như anh.
♪Trong ái tình, ai yêu trước người đó thua, sẽ luôn thỏa hiệp trước người kia; nhưng nào ngờ trong tình ái nào có chuyện thắng thua, nếu bạn chưa từng nỗ lực…
Trần Nhất Lâm♪
** **
Đến được công ty đã là 9h50p, với tốc độ của Trình Nghi Bắc thì bây giờ đã hợp xong rồi. Gấp gáp cũng vô ích, chẳng qua lúc tôi mở cửa phòng hợp, bên trong truyền ra những tiếng xầm xì. Lạ thật, bình thường Trình Nghi Bắc vừa hô tan hợp là mọi người sẽ giải tán ngay mà, cảnh này là sao?
Nghe tiếng, mọi người nhìn tôi một cái rồi mới bắt đầu yên ắng lại.
Anh vừa dứt lời, ánh mắt mọi người cũng đều hiểu rõ, mọi người ai nấy đều có một suy nghĩ của riêng mình. Mấy năm nay Quang Ảnh thật sự phát triển rất tốt, nhưng so với Bắc Lâm mà nói thì Quang Ảnh nhỏ bé đến mức không đáng kể đến.
Anh vẫn cứ điềm tĩnh như thế, tôi thì lại bứt rứt không yên.
Người ngoài có thể không hiểu anh, nhưng tôi lại không phải người ngoài.
Trình Nghi Bắc xem trọng Quang Ảnh bao nhiêu tôi hiểu rõ hơn ai hết. Ban đầu, vì để thành lập công ty này, anh hạ mình thuyết phục nhà đầu tư, anh phải ăn mì ăn liền cả tháng ròng, vì tiết kiệm tiền anh mua bản đồ thành phố để đi bộ thay vì đi bus. Anh đã trải qua những thử thách khó khăn tăm tối nhất mà không hề mượn qua danh nghĩa của Bắc Lâm, bây giờ Quang Ảnh đã thành hình, vậy cớ sao anh lại Quang Ảnh mà đi.
Huống chi bây giờ Bắc Lâm cũng đâu có xuất hiện chuyện gì lớn, vẫn là công ty dẫn đầu thành phố Bắc Xuyên, vẫn là anh cả ngành thời trang. Sức khỏe cha mẹ Trình Nghi Bắc vẫn bình thường, đâu có gì bất ổn, nếu mọi thứ vẫn ổn định như đó giờ, cớ sao anh lại chọn về Bắc Lâm.
Tuy tôi không rõ chuyện gì xảy ra giữa Trình Nghi Bắc và cha mẹ anh, nhưng ít nhất vẫn có thể đoán được giữa có bức tường vô hình, dù mỗi tháng Trình Nghi Bắc đều về thăm nhà, ngoài mặt vẫn cứ điềm tĩnh.
Bởi lẽ đó mà tôi không thể đoán được suy nghĩ của Trình Nghi Bắc.
Mãi đến lúc anh hô tan hợp, tôi vẫn ngồi ngây ngốc. Tôi nhìn bóng anh nhạt dần ở cửa, chút gì đó chua xót dâng lên trong lòng tôi. Anh về Bắc Lâm, dù mọi người chẳng ai hay biết, nhưng tôi là bạn gái anh, anh lại không hề nghĩ đến sẽ bàn bạc với tôi. Vì tôi quan tâm nên xét nét, vì tôi xét nét nên tôi khó chịu, vì tôi khó chịu nên tôi khổ sở, vì tôi khổ sở nên lòng tôi dậy sóng.
Suy ngẫm cả buổi, tôi quyết đinh tìm anh nói cho ra lẽ, chí ít cũng phải cho tôi lời giải thích hợp lý.
Chỉ tiếc đến văn phòng của anh, thư kí cho hay Trình Nghi Bắc vừa đi. Lòng tôi chợt như quả bóng bị xì hơi, ra thang máy xuống lầu, dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới bãi đỗ xe, cuối cùng chỉ thấy bóng xe quen thuộc nhỏ dần rồi khuất khỏi tầm mắt tôi.
Thở dài.
Nếu anh đã làm thế thì tôi đây cũng chẳng thèm để ý anh nữa.
Chuyện lớn thế mà cũng không thèm bàn bàn với tôi một câu, nếu trong mắt không có tôi thế thì tôi cũng nổi giận luôn, sợ gì chứ, để anh tới năn nỉ tôi dỗ tôi. Mới nghĩ thôi, tôi cũng cảm thấy mình rất liều lĩnh, rất ngốc nghếch rồi, nếu Trình Nghi Bắc thật sự làm thế, đến cả ngủ tôi cũng cười. Tự sướng tâm hồn chút đâu có chết, ít nhất cũng có thể cân bằng tâm hồn đang tổn thương.
Trong lòng vẫn luôn thấy không công bằng. Nếu cùng đặt tình cảm của tôi và Trình Nghi Bắc lên bàn cân, nhất định tôi sẽ là người nặng hơn. Trở lại với công việc của mình, mỗi ngày làm việc mỗi ngày bận rộn, vô số lần tôi nhìn điện thoại của mình, không một cuộc gọi, không một tin nhắn.
Lòng tôi đầy băn khoăn, đầy lo lắng, ta hiểu tính Trình Nghi Bắc, anh về Bắc Lâm không hề báo trước, tôi tin chắc trong đó có điề