pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Đến Khó Thoát

Duyên Đến Khó Thoát

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341420

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1420 lượt.

rông thấy Lăng Vi. Lúc này Phó Thanh Ngâm đang giơ tay tát vào mặt cô, mơ hồ thấy môi cô động đậy nhưng không thể nghe thấy họ đang nói gì.
Âm thanh Du Bá Niên bỗng nhiên vang lên: “Lăng Vi, con gái duy nhất của Phó Thanh Ngâm và Lăng cựu thị trưởng, bây giờ Phó Thanh Ngâm đang ở cùng Chung Nam Sơn, mặc dù không danh phận nhưng ai cũng nhìn ra, Chung Nam Sơn đối với bà ta yêu không chỉ dùng từ “nhiều” là đủ. Chỉ cần điều tra một chút là biết được, tới tận bây giờ Chung Nam Sơn vẫn không lấy vợ sinh con. Vậy tài sản khổng lồ của Chung gia, ông ta sẽ để lại cho ai? Tiểu Tấn, cậu là người thông minh, hiểu được cái gì gọi là ra tay trước thì chiếm được lợi thế, giá trị của Lăng Vi thật sự không nhỏ…”
Vài lời đã nói lên quan hệ lợi ích của bọn họ, chỉ là không biết trong mối quan hệ này Du Bá Niên đóng vai nhân vật nào? Húc Nghiêu cười khẽ, nói: “Tôi xem như lớn lên bên các người, “lợi ích trên hết, nắm mọi thứ có thể lợi dụng được” là câu Tiêu Vũ thường nói nhất, tôi cũng học được mấy phần.”
Du Bá Niên “cạch” một tiếng lấp lỗ hỏng lại, đi đến bên cạnh Húc Nghiêu, vỗ hai cái lên vai anh, bình tĩnh cười: “Rất tốt, xem ra cậu vẫn chưa quên bản chất của mình, đáng tiếc là, chưa học hết được bản lĩnh của ông ta đã muốn phảng kháng, cậu biết kết quả là gì không?” Nói xong cũng chẳng để ý phản ứng của Húc Nghiêu, ánh mắt nâng lên nhìn trần nhà, vẻ mặt vô cùng tự tin.
Húc Nghiêu rất quen thuộc với biểu cảm này, đây là khuôn mặt tự phụ thường thấy của Tiêu Vũ.
Nhìn bộ dáng này, anh cảm giác mình hình như đã rơi vào bẫy của Du Bá Niên, nhưng anh rốt cuộc sai lầm ở chỗ nào? Húc Nghiêu đứng yên trong phòng, tâm tình trăm mối ngổn ngang không lời giải. Anh nghĩ đến lỗ hỏng lúc nãy, từng bước đi lại, làm theo Du Bá Niên ngồi xuống lấy tay gõ vào vách tường, nhưng hình như chạm vào vật gì đó cưng cứng…
Trái tim đặp liên hồi, anh vén tầng ga giường mỏng lên. Phía dưới xuất hiện một hộp điều khiểm màu đen, đèn led màu đỏ chớp nháy leo lắt như nơi này có thứ gì đó đang vận hành, rốt cuộc đây là cái gì, rốt cuộc Tấn Húc Nghiêu đã bỏ qua bước nào chứ?
Một cảm giác lo lắng nghẹn trong cổ họng Húc Nghiêu, anh không để ý tới rốt cuộc sau vách tường Lăng Vi đang làm gì nữa, cúi đầu, ánh mắt lướt qua cả gian phòng, vẫn không thể phát hiện ra điều gì.



Lợi dụng


Editor: Tử Thiên Băng
Anh mở cửa, định đuổi theo Du Bá Niên nhưng bóng dáng Du Bá Niên đã biến mất, anh hướng mắt ra phía cửa, không ngờ Lăng Vi đang từ phía xa đi tới, vẻ mặt cô… tức giận? Là vì cái tát trước đó của Phó Thanh Ngâm?
Húc Nghiêu ép mình tỉnh táo lại, bình tĩnh cười nói: “Thật trùng hợp, sao cô lại ở đây?”
Lăng Vi nhìn anh chằm chằm, khuôn mặt càng trở nên lạnh hơn, cô giơ di động lên: “Anh xem trước đã, xem xong chúng ta sẽ nói chuyện đàng hoàng với nhau.”
Điện thoại đang mở một đoạn video, đã bị ấn tạm dừng, hình ảnh trong video chính là cảnh Húc Nghiêu đi vào căn phòng vừa nãy. Trong ảnh có hai người, còn ai khác ngoài Du Bá Niên và Húc Nghiêu? Về phần hoàn cảnh trong ảnh, khỏi nhìn Húc Nghiêu cũng đoán được rồi.
Vườn hoa Chung gia, người làm bị bảo tránh mặt, Lăng Vi ngồi trên băng đá nhìn Tấn Húc Nghiêu chăm chú, chờ anh mở miệng.
Tấn Húc Nghiêu cởi áo khoác xuống, giọng nói vẫn nhẹ nhàng như thường: “Chắc cô cũng biết, tôi và Du Bá Niên có mâu thuẫn với nhau, anh ta xuất hiện khiến tôi rất phiền toái, có một số chuyện tôi không thể tự xử lý một mình được nên tôi muốn tìm người có thực lực để hợp tác. Trùng hợp là, tôi lại gặp được cô ở Belfast, trùng hợp hơn nữa là cô còn có quan hệ với Chung gia…” Anh ngừng một lát vì thấy Lăng Vi có vẻ đăm chiêu.
“Anh cần Chung Nam Sơn giúp đỡ, tôi có thể hiểu, nhưng anh rốt cuộc có thù oán gì với Du Bá Niên?” Lăng Vi chợt nhớ đến đêm đó Du Bá Niên cứu cô, anh ta đã nói có người nào đó rời bỏ Vân Nam, cô hơi cao giọng: “Nhà anh chính xác là ở đâu?”
Húc Nghiêu gật đầu, thấy trên bàn đá có bình trà, thuận tay cầm lên rót cho mình một ly. Mặc dù đã lạnh nhưng vị trà vẫn chưa phai. Giọng anh có phần hoài niệm: “Đây là trà Phổ Nhỉ của Vân Nam, ở thành phố G bán khoảng hơn ngàn đồng một kg nhưng ở Vân Nam không như thế. Cô biết không, mẹ tôi cũng trồng trà Phổ Nhỉ, tự tay sào, sau đó pha mà uống… mùi vị đó, mặc dù không khác mấy với trà được sản xuất bằng công nghệ chuyên nghiệp, nhưng lại hơn ở chỗ vị nước.”
(Một ngàn: (nhân dân tệ) bằng khoảng
(Trà Phổ Nhỉ: Một loại trà được sản xuất ở vùng Vân Nam, Trung Quốc, được ép thành từng bánh.)
Lăng Vi lấy được đáp án mình mong muốn, cô cũng bắt đầu đoán được không ít chuyện, những mẫu chuyện nhỏ về Tấn Húc Nghiêu dần dần xâu chuỗi lại, cô bình tĩnh mở miệng: “Tôi nhớ anh biết rất rõ hoàn cảnh của xóm nghèo, vẻ mặt lúc anh nói về nơi đó khiến người ta nghĩ anh xuất thân từ đấy… Vân Nam có một nhóm người, vì cuộc sống khó khăn, họ gia nhập vào một tổ chức, sau đó họ phải nghe theo lệnh lãnh đạo cao tầng của tổ chức đó, bất kể lãnh đạo muốn họ làm gì bọn họ cũng không đượ