The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Đến Khó Thoát

Duyên Đến Khó Thoát

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341381

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1381 lượt.

anh hồi phục lại, tội nghiệt của em cũng nhẹ một chút". Nói xong cô ngẩng đầu lên, quyết định một chuyện gì đó: "Bây giờ em thật rối loạn, em không biết trong lòng mình muốn làm cái gì, nếu nếu quả thật đến lúc em kích động mà làm ra chuyện gì, thì anh đừng do dự, hãy đánh ngất em hoặc trói em lại".
Nghe được lời nói này của cô, Húc Nghiêu thay cô đau lòng, dù sao thì trướ đây cô chưa từng chứng kiến cái chết, giết người, bị giết, những từ này lần đầu tiên tiến vào trong thế giới của cô, quả thật khiến cô khó có thể chấp nhận được. Nhưng điều này cũng không phải chuyện xấu, người phụ nữ của anh cần phải chịu dựng những thứ này, mới có thể trở nên sáng suốt cùng gan dạ, hơn nữa anh có lòng tin, sau sự kiện này Lăng Vi sẽ trở nên rạng rõ hơn trước.
Húc Nghiêu lấy tay vuốt ve mặt Lăng Vi, giọng nói trầm ấm: "Remember, when you want to cry on somebody \'s shoulder, I will always stand before you".*
* Hãy nhớ, vào lúc em cần có một bả vai, anh sẽ xuất hiện trước mặt em ( câu dịch của tác giả nhưng theo ta là hãy nhớ rằng, vào lúc em muốn khóc và cần có một bả vai để dựa vào, anh sẽ luôn luôn xuất hiện trước mặt em )
Lăng Vi ngẩng đầu, khóe miệng khẽ nhấp nháy, trong ánh mắt dần dần bình tĩnh lại. Lại trở về vị trí ban đầu, cô khẽ cười: "Anh sao lại thích khoe khoang tiếng anh rồi hả?"
Húc Nghiêu cũng nở nụ cười, anh nhất định không nói cho cô biết, bởi vì anh cảm thấy nói ra những lời nói sến súa thì dùng anh văn nói vẫn hay hơn, ít nhất anh sẽ không phải hồi hộp. Nhưng mà Tấn Húc Nghiêu anh, sẽ tuyệt đối không bao giờ thừa nhận anh hồi hộp.....



Không thể buông tha


Húc Nghiêu dẫn Lăng Vi đi trước,còn về chuyện của ông Quý thì giaocho âm xử lý.
Lái xe như ngựa phi chạy vào nội thành, Lăng Vi thở một hơi dài, đáng tiếc là sợ hãi cùng căng thẳng vẫn còn tồn tại trong lòng, cũng không vì sự náo nhiệt của thành phố mà giảm bớt phần nào.
Bởi vì cánh tay của Húc Nghiêu bị thương, cho nên Lăng Vi là người lái xe. Còn Húc Nghiêu thì chợp mắt một lát, lúc anh mở mắt tỉnh lại , là khi nhìn thấy đèn đường báo hiệu đèn đỏ , nhưng Lăng Vi vẫn đi về phía trước.
Húc Nghiêu lên tiếng nhắc nhở, chỉ thấy Lăng Vi xoay đầu lại, ánh mắt mờ mịt hỏi: "Sao vậy?". Nhưng xe vẫn tiến về phía trước, cũng may trước mặt không có xe nào đi và cũng không có người đi trên đường, cho dù vượt đèn đỏ , cùng lắm là nộp phạt. Anh cười khẽ trấn an cô, dùng giọng nói nhẹ nhàng: "Vi Vi, đèn đỏ, dừng xe".
Lăng Vi giống như là tỉnh lại mộng, lúc mới nhớ ra là đã đi tới đèn xanh đèn đỏ, cô đạp chân ga, kết quả lại khiến xe nhanh chóng lao về phía trước, cô khôn đạp vào thắng mà lại đạp vào chân ga. Cơ thể Húc Nghiêu bị va đập, đụng vào vết thương ở cánh tay, kết quả là mảnh vải mà Ô Qua mất công băng bó lại bắt đầu xuất hiện vết máu hồng. Mặt của anh hơi nhíu lại một chút, và Lăng Vi đang mất hồn cũng nhanh chóng tỉnh lại.
"Người giúp việc" ( người hầu) hai chữ này vô cùng chói tai, cô rõ ràng mọi chuyện không phải như vậy, nhưng bị Lăng Vi vạch trần quả thật vô cùng mất mặt, Lăng Vi lại còn so sánh cô với người giúp việc. Khi bọn họ đi rồi, vẻ mặt tươi cười của cô trong tích tắc sụp đổ, cho đến giờ, Lăng Vi đều dùng thái độ từ trên cao mà nhìn cô như vậy. Hồi trước khi đến trường cô ta chính là có bộ dạng như vậy. Tòng An không tin cô ta tốt bụng muốn làm bạn tốt của cô, chắc cô ta muốn thể hiện cho người khác xem, chứng minh bản thân cô ta tốt bụng như thế nào.
Tòng An bình tĩnh nở nụ cười, từ từ bước vào phòng khám của bác sĩ, nếu bây giờ trong bụng cô có đứa bé của nhà họ Tôn, chỉ cần như vậy, rất nhanh thôi, những người nào kinh thường cô sẽ phải thất bại rồi.
Lăng Vi phát hiện Húc Nghiêu nhìn chằm chằm mình, cô sờ sờ mặt, nghi ngờ hỏi: "Trên mặt em có dính gì sao?"
Húc Nghiêu nở nụ cười: "Không có, mặt của em rất sạch".
"Vậy sao anh lại nhìn em chằm chằm như vậy?"
Húc Nghiêu tạm dừng bước, lông mày hơi nhếch lên: "Em có phát hiện hay không, từ lúc em và anh ở cùng nhau, em càng lúc càng giống anh rồi?" nói xong anh nở nụ cười, một nụ cười tự tin cùng thỏa mãn.
Bởi vì lời nói của anh, Lăng Vi cuối cùng cũng bật cười, cô liếc mắt nhìn Húc Nghiêu một cái, cười bất đắc dĩ mà nói: "Anh đang tự dát vàng lên mặt mình rồi".
Húc Nghiêu nhếch miệng nở nụ cười, bộ dạng thật vô tội, mà lòng của anh cũng tạm thời thả lỏng: nói đùa, đây chính là một điều tốt, chính anh cũng từng có sự sợ hãi này, năm đó vào lúc đen tối, anh bị nhốt một mình trong căn phòng tối trong ba ngày. Cuối cùng vẫn là mấy người Ô Qua, cùng các anh em đồng môn mới giúp anh thoát ra. Khi đó anh không nói chuyện, cũng không muốn gặp ai, tâm trạng rất tệ, cũng may vẫn luôn một đám anh em luôn luôn nói chuyện bên tai anh, giúp anh đi ra từ trong bóng tối. Anh kiêu ngạo liếc nhìn cô: người phụ nữ của anh so với anh phải kiên cường, ít nhất cô không có trở thành người như anh.
Nghĩ đến đây, tay phải của anh ôm chặt cô hơn.
Người khám bệnh cho Húc Nghiêu là một người phụ nữ tuổi hơn