Vợ Phúc Hắc Của Đế Vương Hắc Đạo
Tác giả: Mặc Tử 1123
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342137
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2137 lượt.
hóc cho người gặp nạn.
Lâm Lung đã tranh thủ thời gian dùng điện thoại của Long Tuyền gọi điện về nhà một lần nữa, tình huống của cha mẹ người thân đều tốt.Cuối cùng cô cũng hạ xuống tảng đá trong lòng. Với tình hình hiện giờ của mình thì cô chỉ nói qua với cha mẹ, “Con đang ở với Long Tuyền, gần Thành Đô, là một bãi đất trống rất an toàn. Yên tâm đi, chỉ vì giao thông tê liệt mà tạm thời không thể về thôi.”
Sau đó cô liền lấy cớ vì tín hiệu không tốt nên vội vã cúp điện thoại, bởi vì cô không muốn để người nhà nghe được những âm thanh trong sân thể dục, tránh cho bọn họ lo lắng.
Ở hiện trường cứu viện, kèm theo khẩu hiệu cứu viện là những tiếng pháo và tiếng gào khóc thỉnh thoảng phát ra của người nhà nạn nhân. Có vài người vì con của mình gặp nạn mà khóc thút thít, vài người thì chưa biết con mình sống chết như nào nên lo lắng. Vào giờ khắc này, Lâm Lung cũng rất muốn khóc. Nhưng cô vẫn có thể chịu được, dù sao thời gian từ lúc xảy ra chuyện đến giờ mới có 12 tiếng, không đế sau cùng thì ai cũng không thể biết được kết quả cuối cùng, nên phải hy vọng Nhạc Thiên còn sống mới là đúng.
Vì vậy Lâm Lung vẫn đợi trong sân thể dục tìm thời cơ thích hợp hàn huyên với người lớn trong gia đình hoặc bi ai hoặc lo lắng kia một chút, giúp bọn họ có thể thay đổi cảm xúc của mình, làm công tác tâm lý an ổn khủng hoảng của họ sau trận động đất.
Mặc dù cô chỉ là một người gà mờ yêu thích môn tâm lý học, nhưng dù sao cũng đã được bộ lao động của quốc gia công nhận là tư vấn viên trình độ đại học, đã dạy học ở trường trung tâm bảo vệ tâm lý ở vùng Hoa Tây hơn một năm, mặc dù không có tác dụng lớn nhưng cũng có thể giúp mấy việc nhỏ.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, đến sáng sớm hôm sau lại có thêm một số học sinh được cứu ra, nhưng phần nhiều là những thi thể lạnh lẽo. Lâm Lung không chợp mắt cả đêm cũng không cảm thấy mệt mỏi, chỉ là nói nhiều quá nên giọng hơi khàn khàn mà thôi.Cô chú ý đến đội nhân viên cứu hộ đầu tiên thay nhau nghỉ ngơi, mà Long Tuyền thì vẫn kiên trì phấn đấu ở tuyến đầu. Vào lúc nửa đêm đưa điện thoại cho cô thì mới dành ra hai phút để uống nước nghỉ ngơi, còn ăn hết một thanh socola.
Tám giờ sáng, Lâm Lung che ô đưa nước và tám cái bánh bao nhỏ cho anh. Cô cảm thấy may mắn bản thân luôn tuân thủ nguyên tắc ăn ít nhưng nhiều bữa, vì vậy trong ba lô lúc nào cũng có chuẩn bị sắn đồ ăn vặt, nước là ngày hôm qua uống còn dư lại. Sau khi xác nhận tạm thời sẽ không trở về Thành Đô, cô uống nước rất tiết kiệm, căn bản là đã dự liệu được nước uống và thức ăn sẽ thiếu thốn trong ngày tiếp theo.
“Còn một túi bánh quy và một thanh socola cuối cùng.Em nghĩ có thể giữ lại làm bữa trưa. Buổi tối cũng chỉ có đậu phụ khô và thịt bò khô.” Lâm Lung giống như báo cáo nói với Long Tuyền một câu.
Long Tuyền nhận lấy bánh bao cũng không ănngay, mà là ân cần dò hỏi: “Em thì sao? Em ăncái gì?”
“Em có Nestle hoà tan. Em thích đồ ăn vặt, chúng có mùi vị ngon hơn.” Lâm Lung trả lời tựa như đang làm nũng.
Long Tuyền nhìn vào mắt cô, gần như dùng giọng ra lệnh nói: “Mở ba lô ra cho anh xem.”
Trực giác nói cho anh biết cô bé này sẽ tiết kiệm lương thực cho anh. Quả nhiên, Lâm Lung có Nestle hoà tan, nhưng chỉ có một gói mà thôi.
“Em tính cả ngày chỉ ăn cái này?!” Giọng nói của Long Tuyền rất hung ác, nhưng trong xương tuỷ thì toát ra sự ân cần và cảm động. Anh chưa từng nghĩ tới, khi bản thân mình sớm thành thói quen ba bữa bất định, tìm thức ăn có thể duy trì cơ thể từ bất cứ xó xỉnh nào thì trong lúc gặp nạn lại có một cô gái yếu ớt vì sợ anh đói bụng mà quyết định tiết kiệm khẩu phần của mình. Hơn nữa khi thấy anh bị mưa ướt thân thể còn muốn cởi áo khoác gió xuống cho anh….
Không ngờ lời nói dối của mình lại bị vạch trần, Lâm Lung hơi ngượng ngùng cúi thấp đầu giải thích: “Em còn một quả táo! Anh đang làm việc nên càng cần thức ăn hơn. Cũng không biết chính quyền có phát thức ăn cứu tế đến hay không. Sau ngày động đất đầu tiên không kịp chuẩn bị những thứ đồ này. Không sao, em liền giảm cân, dù sao khi học đại học cũng đã có người bạn vì giảm béo mà một ngày chỉ ăn một quả táo.”
Đồng chí Trung tá bỗng nhiên nhẹ giọng cười một tiếng, cúi người nói bên tai cô: “Có nhìn thấy cái ba lô anh ném ở cạnh người bị nạn rồi chứ? Trong đó có 4 hộp sữa tươi, 2 chai nước, cũng không thiếu đồ ăn liền. Bánh quy, socola quân dụng và thịt bò khô đủ đề 4 người đàn ông ăn trong ba ngày. Tiết kiệm chút đừng tặng hết cho người ta.”
Thấy ba lô của Lâm Lung trống không, Long Tuyền liền biết cô đã cho người khác thức ăn mà lúc trước anh đã để lại cho cô, vì vậy cố ý nhắc nhở một câu.
“Hả?!Tại sao anh mang nhiều đồ như vậy?”Lâm Lung kinh ngạc, phòng ngừa cũng quá chuđáo rồi đi? Khó trách ba lô của anh lại lớn như vậy!
“Bị các chiến hữu trong lúc nhàm chán nhét vào, coi như sức nặng cho anh luyện tập.” Long Tuyền ăn bánh quy nhìn trời cảm thán. Anh không muốn ăn bánh bao, vì thứ đồ kia không thể chống đói được.
“Ồ.” Lâm Lung im lặng, sau đó vào lúc Long Tuyền ăn lương khô thì lấy bánh quy,