Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Đến Là Em

Duyên Đến Là Em

Tác giả: Mặc Tử 1123

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342128

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2128 lượt.

ột bài hát khác của Trịnh Trí Hoá có tên ‘Đừng khóc, người mà anh yêu nhất.” Khúc nhạc mang theo nỗi ưu thương, lời ca cũng rất hợp với tình hình hiện tại khiến Lâm Lung không tự chủ được ngâm nga theo.
“Đừng khóc người mà anh yêu nhất, tối nay tôi như hoa quỳnh nở rộ.
Điêu tàn trong khoảnh khắc đẹp nhất, nhưng nước mắt em vẫn chưa khô.
Đừng khóc người mà tôi yêu nhất, có biết tôi sẽ không tỉnh nữa.
Trong bầu trời đêm đẹp đẽ này, giấc mộng của tôi là trở thành một ánh sao rực rỡ.
Có nhớ tôi đã từng kiêu ngạo nói, tôi đã từng tới thế giới này.
Không cần nói cho tôi biết vĩnh hằng là gì, tôi bị huỷ diệt trong thời khắc rực rỡ nhất.
Không cần nói cho tôi biết thành thục là gì, chính là tôi vừa bắt đầu đã phải kết thúc…..”
Tiếng hát linh hoạt không ngừng biến đổi vang vọng một lần lại một lần trong sân thể dục trống trải. 






Tôi Có Một Đôi Cánh Vô Hình
Giọng của Lâm Lung không tính là vô cùng xuất sắc, thế nhưng khi tiếng hát được phát ra từ tận đáy lòng kết hợp với tiếng tiêu của Long Tuyền cũng đủ khiến người nghe rung động. Thậm chí có không ít kí giả truyền thông trong lúc vô thức đã lia ống kính về phía người đàn ông đang đứng thẳng tắp thổi tiêu trong màn mưa nhỏ và cô gái ngồi bên chân anh vừa khóc vừa sửa sang lại chân dung của đứa bé đã chết.
Long Tuyền không muốn xuất hiện trong ống kính nên anh ngừng thổi, nhanh chóng đeo khẩu trang lên rồi nghiêng mình ra khỏi tầm nhìn của ống kính, tiếp tục tham gia cứu trợ. l/q\d Mà Lâm Lung đang mặc áo xung kích thì không hề để ý đến những máy quay phim, máy chụp ảnh kia, cô vẫn chăm chú hát, giúp Nhạc Thiên lau mặt, cô còn lấy mỹ phẩm không thấm nước của mình ra để cải thiện sắc mặt của cậu bé.
Một phóng viên nào đó không nỡ quấy rầy Lâm Lung nên chỉ xem cô như là bối cảnh phía xa, sau đó mượn tiếng hát của cô để nói với khán giả trước màn ảnh một câu: “… Có rất nhiều đứa nhỏ đáng yêu đã đến thế giới này, nhưng lại mất đi trong thời khắc tuyệt đẹp nhất. l.q\'d Tôi tin rằng bọn họ chưa thực sự rời đi, mà là biến thành một ngôi sao loé sáng nơi phía chân trời trong bầu trời đêm tiếp tục toả sáng, cầu nguyện và chúc phúc cho những người thân bạn bè còn may mắn sống sót…”
Rạng sáng ngày 15 tháng 5, khi kí giả không để ý đến Lâm Lung nữa thì Long Tuyền mới lặng lẽ trở lại làm bạn bên người cô, cũng nhẹ giọng hỏi cô tiếp theo có tính toán gì.
“NBC?” Đây nhất định không phải từ viết tắt của kênh truyền hình, nghe tên có hơi quen. Lâm Lung chần chờ hai giây, sau đó thử dò xét: “Hạch… sinh hoá?”
“Ừ.” Long Tuyền đơn giản trả lời một tiếng.
Nhận được câu trả lời khẳng định, Lâm Lung sững sờ, cô kinh ngạc hỏi: “Anh đi du lịch với em mang cái này theo làm gì?”
“Được điều phối trong túi cấp cứu tiêu chuẩn, anh thuận tay nên lấy.” Long Tuyền không muốn cô phải rối rắm về vấn đề này nên trả lời qua loa, sau đó lập tức nói sang chuyện khác: “Chờ
trở về Thành Đô em phải lập tức đi tiêm protein phòng uốn ván. Tuy rằng chỉ là một vết rách nhỏ, bình thường sẽ không bị uốn ván, nhưng hoàn cảnh nơi này không tốt nên vẫn cẩn thận thì hơn.
Anh vừa nói chuyện vừa dùng băng gạc bao lấy vết thương trên tay của Lâm Lung, cuối cùng còn dặn thêm lần nữa: “Không được băng bó quá chặt, vết thương thiếu không khí sẽ khiến bệnh uốn ván phát triển. Em chú ý một chút, đừng để cái tay này dính nước mưa.”
“À.” Lâm Lung nghe lời gật đầu, lại nghi hoặc nói: “Không phải anh có thuốc tiêm phòng uốn ván sao? Có thể tiêm cho em một mũi trước mà.Anh cũng đã từng học qua việc tiêm chứ?”
“Kỹ thuật tiêm của anh cũng dùng được, nhưng cái này…..” Ánh mắt Long Tuyền hơi dao động, anh tránh tầm mắt của Lâm Lung rồi nhẹ nói tám chữ: “Chỉ có thể tiêm vào mông mà thôi.”
“Hả…..” Cô nương Lâm Lung nhất thời im lặng, gương mặt đỏ như bị thiêu đốt. Cô nhanh chóng ném ra một câu: “Coi như em chưa nói gì!” Tiêm vào mông! Cô không bị điên, sao có thể cởi áo tháo thắt lưng với một người khác phái khi đang trong giai đoạn bồi dưỡng tình cảm chứ?!
Long Tuyền nghiêm mặt nín cười nói: “Nghỉ ngơi một lát trước đi, trời sáng sẽ xuất phát, tình hình giao thông hiện giờ không tốt.”
“Ừm.” Lâm Lung gật đầu một cái. Thật ra thì cô rất muốn lên đường ngay lập tức để đưa Nhạc Thiên về nhà, nhưng nghĩ đến việc Long Tuyền ba ngày chưa chợp mắt thì cảm thấy không đành lòng nên đồng ý với sắp xếp của anh. Hai người ngồi trong sân thể dục ôm đầu gối nghỉ ngơi trong khoảng thời gian ngắn ngủi 4, 5 tiếng.
Khi trời quang mây tạnh, Long Tuyền ôm cậu bé đi về phía nhà cậu ta.
Rất tiếc là nhà của Nhạc Thiên cũng sụp đổ, bà nội ở bên trong không thể thuận lợi thoát ra.Thật ra thì Lâm Lung cũng đã dự liệu được kết quả này.Hai nơi cách nhau không xa, trong khoảng thời gian ba ngày này bà cũng không đến tìm cháu trai, trừ phi gặp phải chuyện ngoài ý muốn, nếu không thì không thể nào không đi tìm cháu mình.
Dưới sự giúp đỡ của Long Tuyền, Lâm Lung lấy tốc độ cực nhanh làm xong hậu sự của hai bà chá