Tác giả: Mặc Tử 1123
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342130
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2130 lượt.
thịt bò, sữa tươi từ trong ba lô của Long Tuyền ra, giống như một cô vợ nhỏ biết săn sóc, xé mỗi thứ một gói đưa đến trong tay đồng chí Trung tá, lại thuận miệng hỏi: “Tại sao anh lại đặt ba lô ở đó?”
Đặt thức ăn cạnh thi thể, anh thật biết chọn chỗ.
“An toàn, không sợ bị mất.” Long Tuyền vừa ănnhư hổ đói vừa trả lời đơn giản. Bình thường thì chắc chắn không ai sẽ lấy ba lô của người khác tại nơi như này.
“À.” Lâm Lung tiếp tục im lặng, sau đó bắt đầu uống sữa tươi ăn bánh bao nhỏ. Giây phút này cô cảm thấy thần kinh mình rất bền bỉ, trong tình huống như này còn có thể ăn được.
Nửa đêm ngày 13, Trần Hi được đám người Long Tuyền thuận lợi cứu ra, tình trạng cơ thể không tệ, nhưng bên đùi phải bị thương nghiêm trọng nên đã được xe cứu thương đưa đến Thành Đô. Long Tuyền từng hỏi Lâm Lung có muốn đi nhờ xe trở về Thành Đô hay không, cô lại không đồng ý, muốn chờ thấy Nhạc Thiên được cứu ra.
Nghe cô trả lời như vậy thì đồng chí Trung tá trầm mặc trong chốc lát. Cuối cùng vươn bàn tay bẩn thỉu ra vỗ nhẹ lên đầu của cô nói một câu: “Đã bị chôn vùi gần 34 tiếng, em phải chuẩn bị tâm lý thật tốt.”
“Em hiểu.” Lâm Lung ảm đạm trả lời.Sau khi nâng lên được phiến đá đè ép Trần Hi, đám người cứu viện bắt đầu dọn dẹp phế tích. Nghe nói hình như trong đó còn có một đứa bé nhưng không cảm nhận được dấu hiệu còn sống, hy vọng được cứu dường như không lớn.
Lâm Lung cảm thấy hình như Long Tuyền hy vọng cô rời khỏi nơi này theo Trần Hi là vì không muốn một người bình thường tận mắt chứng kiến người quen mình tử vong.
“Đi nghỉ ngơi một lát đi.” Long Tuyền thở dài khuyên một câu, sau đó xoay người tiếp tục công tác cứu viện ở bên trong. Lâm Lung đúng như suy nghĩ của anh không rời đi, vẫn nhìn chăm chú vào phía sau theo như lời Trần Hi nói.
Vào đêm ngày 14 tháng 5, cách thời gia xảy ra trận động đất 56 tiếng, Long Tuyền ôm một thân thể nho nhỏ lạnh lẽo từ trong đống hoang tàn ra, hơn nửa gương mặt bụi bặm bị mưa cọ rửa để lộ ra một gương mặt xanh đen mà trắng bệch.
Lâm Lung nhìn cậu bé bị ôm ở trong ngực Long Tuyền, sau đó được đưa đến một hàng lều đơn giản dành cho người bị nạn nhẹ nhàng đặt xuống đất….. Cô đứng sững sờ tại chỗ một hồi lâu, sau đó được Long Tuyền gọi mới đi tới bên cạnh Nhạc Thiên chậm rãi ngồi xổm xuống, nước mắt nóng bỏng chảy xuống lẫn vào nước mưa chảy xuống trên đất, sau đó biến mất không còn dấu vết.
“Anh…… Tiêu của anh, còn có thể thổi không?” Lâm Lung nghẹn ngào hỏi.
“Xin lỗi…..” Long Tuyền nhìn cây tiêu được giắt bên hông đã bị chà đạp không thành hình dạng, rất khó xử.Đây là quà tặng đầu tiên là Lâm Lung tặng anh, vậy mà đã bị huỷ rồi. Chỉ vì một giây kia khi anh vọt vào trường học đã không coi vật này là nhạc khí, mà chỉ cho rằng đây là một công cụ có thể sử dụng như gậy gộc.
“Ý của em không phải như vậy.” Lâm Lung dùng ống tay áo lau nước mắt, sau đó lấy cây tiêu được làm từ vỏ đạn ra đưa cho Long Tuyền: “Anh thổi bài ‘thuỷ thủ’ của Trịnh Trí Hoá* có được không? Nhạc Thiên thích bài hát này nhất, em dạy cậu bé hát…. Ba cậu bé qua đời ngoài ý muốn, người mẹ thì vất bỏ cậu bé đi theo người khác, chỉ có bà nội dựa vào việc thu thập phế liệu mà nuôi sống hai bà cháu. Em dạy cậu bé phải kiên cường, phải lau khô nước mắt nhìn về phía trước…. Nhưng, chính em cũng cảm thấy bản thân mình không đủ….. không đủ dũng cảm…..” Lâm Lung vừa nức nở, vừa nói đứt quãng.
*Trịnh Trí Hoá: là một ca sĩ Đài Loan. Khi lên ahi, ông bị bệnh bại liệt và vĩnh viễn bị liệt từ thắt lưng trở xuống. Ông bắt đầu sự nghiệp của mình ở cuối những năm 80 và được hưởng thành công lớn và phổ biến trong những năm 1990 ở cả Đài Loan và Trung Quốc. Ông tuyên bố nghỉ hưu vào tháng Giêng năm 1999, nhưng vào năm 2005, ông tái xuất hiện.Bài hát nổi tiếng nhất của ông là ‘Thuỷ thủ’ và ‘Sao đèn’.Đó là bài hát pop hay nhất trong 1992 – 1994.Trịnh Trí Hoá hiện đang sống tại Bắc Kinh.
Sau đó, trong tiếng tiêu nức nở nghẹn ngào do Long Tuyền thổi, cô rút khăn ướt ra bắt đầu nghiêm túc lau sạch gương mặt và hai tay của Nhạc Thiên, êm giọng nói: “Chị lau giúp em, sạch sẽ lên đường. Nguyện vọng của em chị sẽ giúp em thực hiện, sẽ không có tiếc nuối, yên tâm….”
Chờ đến khi nhạc khúc bắt đầu vào bài thì Lâm Lung tựa như an ủi chính mình, nhẹ hát: “
“…..
Anh nói chút đau đớn trong mưa gió này tính là gì, lau khô nước mắt không phải sợ, ít nhất chúng ta còn có giấc mơ.
Anh nói chút đau đớn trong mưa gió này tính là gì, lau khô nước mắt không nên hỏi tại sao.
…..
Tự do hô hấp trong không khí mang theo vị mặn, bên tai truyền đến tiếng còi và tiếng thuỷ thủ cười nói.
Vĩnh viễn chôn tại nội tâm lời nói của thuỷ thủ, anh nói chút đau đớn trong mưa gió này tính là gì, lau khô nước mắt không phải sợ, ít nhất chúng ta còn có giấc mơ.”
Tiếng hát trong trẻo đã hấp dẫn không ít ánh mắt của người xung quanh, thậm chí còn có người ngân nga theo cô. Ca khúc quyết chí như vậy được hát trong không khí bi thương như anủi tâm hồn tịch mịch của mọi người.
Sau khi lặp lại vài lần, Long Tuyền lại thổi lên m