Tác giả: Mặc Tử 1123
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342060
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2060 lượt.
âm Lung lắc đầu.
*AA: chia đôi.
“Đừng khách sáo, vừa rồi cô đã chọn quần áo giúp tôi, chẳng lẽ muốn tôi chọn giúp cô một lần??” Long Tuyền cười nói: “Việc này có độ khó quá cao, khách quan mà nói thì tôi am hiểu việc ăn uống hơn.”
Lâm Lung vui vẻ, hớn hở đồng ý lời mời của Long Tuyền.
Hai người ngồi đối diện nhau trong một nhà hàng Tây với hoàn cảnh trang nhã, nam cao lớn nữ ngọt ngào, cả hai đều ăn mặc không tầm thường, trai tài gái sắc vô tình hấp dẫn rất nhiều ánh mắt của mọi người. Những vị khách đi ngang qua vô thức nhìn bọn họ nhiều hơn một lần, tần suất của nữ nhân viên phục vụ rót nước chanh đến bàn bọn họ cũng nhiều hơn.
Thật ra thì Long Tuyền không quen việc bị người khác nhìn trộm, vì những chuyện mà bọn họ thường làm cần bí mật để người khác không phát hiện. Nhưng Lâm Lung dường như hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của người khác, còn mặt dày vui vẻ giải thích: “Khi còn học Trung học và Đại học tôi đã từng diễn kịch trên sân khấu, thỉnh thoảng cũng tham gia cuộc thi đàn tranh nên đã quen bị người khác nhìn, vì vậy không bị lúng túng nữa. Khi bị những người khác nhìn, chỉ cần xác nhận cúc áo hoặc khoá váy không có vấn đề gì tôi đều cho rằng bọn họ đang khen ngợi dáng vẻ của tôi.”
Không lâu sau một phần bò bít tết chín sáu phần của Lâm Lung đã được đưa lên. Lâm Lung tiếc nuối phát hiện miếng thịt bò này mới chín được một nửa mà thôi, khi cắt còn có máu rỉ ra ngoài.
“Thật là, yêu cầu của khách hàng cũng không thể đáp ứng cho tốt, chất lượng phục vụ càng ngày càng kém.” Lâm Lung bĩu môi nói thầm.
Long Tuyền nhìn chiếc đĩa màu trắng của cô từ từ có những vết máu đỏ nhạt, khuyên: “Đừng ăn, nếu không gọi nhân viên phục vụ mang đi nấu chín thêm.”
Lâm Lung cười lắc đầu: “Nấu lại ăn sẽ không ngon. Không sao, tôi là Thao Thiết*, việc am hiểu nhất là ăn, cái gì cũng có thể ăn. Đừng nói là chín một nửa, ngay cả chỉ chín 2, 3 phần tôi cũng ăn quen rồi. Khi đó muốn thử xem bít tết chín 2, 3 phần mà người nước ngoài thích ăn rốt cuộc có mùi vị gì.”
*Thao Thiết: Trong truyền thuyết dân gian phương Đông, 10 quả trứng rồng khi nở ra chỉ có 1 con là rồng, con chín con khác thì hình dáng và sở thích hoàn toàn khác nhau. Những con vật này được dân gian sử dụng làm linh vật trang trí ở những vị trí, những vật dụng với những ngụ ý đặc biệt khác nhau. Thao Thiết là con thứ năm của rồng, là linh vật có đôi mắt to, miệng rộng, dáng vẻ kỳ lạ. Thao thiết tham ăn vô độ, được đúc trên các đồ dùng trong ăn uống như ngụ ý nhắc nhở người ăn đừng háo ăn mà trở nên bất lịch sự.
“Vậy cô đã ăn thử rắn và kiến chưa?” Long Tuyền há to miệng ăn cơm, vừa ăn vừa hỏi.
“Có mấy loại cũng ăn rồi. Đừng so sánh tôi với anh, những thứ tôi ăn nhất định là do con người nuôi và đã được xử lý an toàn đảm bảo vệ sinh, hơn nữa được nấu nướng đầy đủ gia vị. Nhưng có chuột là chưa từng ăn.” Lâm Lung nhún vai run một cái: “Nghe nói người Quảng Đông thích, ăn loại động vật đó mà không thấy ghê tởm ư?? Nghĩ thôi đã thấy thật bẩn.”
“Chuột cũng được con người nuôi dưỡng trong môi trường vô khuẩn.” Long Tuyền giải thích, lại bổ sung: “Con người khi đói bụng, đặc biệt là khi đói đến gần chết thì ai còn quan tâm đến vấn đề vệ sinh nữa. Quãng thời gian chúng tôi huấn luyện sẽ đặc biệt để cho tân binh vượt qua chướng ngại tâm lý, ăn tất cả những thứ có thể bổ sung thể lực, nếu không ăn thì đào thải.”
Nghe anh nói đến chuyện huấn luyện, hai mắt Lâm Lung loé lên ánh sáng tò mò.
Thấy nét mặt này của cô Long Tuyền lập tức tỉnh táo, nhắc nhở: “Vì quy định nên tôi không thể nói.”
“À, đột nhiên tôi cảm thấy có một bài hát rất thích hợp với anh.” Không có chuyện bát quái để nghe nên Lâm Lung cảm thấy vô cùng tiếc nuối, l.q.đ cô cố ý lạc giọng hát mấy câu trong phim thiếu nhi cho Long Tuyền nghe: “Trên đầu tôi có sừng, sau lưng có cái đuôi, không ai biết tôi có bao nhiêu bí mật. Tôi là một con khủng long nhỏ, khủng long nhỏ, tôi có rất nhiều bí mật nhỏ, bí mật nhỏ cũng không nói cho cậu biết, cũng không nói cho cậu biết, không~ nói cho cậu biết…”
Sau khi nghe xong Long Tuyền dở khóc dở cười, vừa khen ngợi cô hát thật hay, vừa thoả hiệp nói: l-q/đ “Cũng không phải là không thể nói, cô hỏi những gì cô muốn biết đi, tôi sẽ xem xét nếu trả lời được thì sẽ thoả mãn một chút tò mò của cô.”
“Được được, yên tâm tôi sẽ không hỏi đến vấn đề nhạy cảm!!” Lâm Lung vui vẻ cười một tiếng, hỏi: “Các anh và ‘lính xung kích’ tuyển huấn giống nhau sao?? Cũng gọi là người bí đỏ?”
Long Tuyền trả lời ba từ đơn giản: “Không nhất định.”
“Cái gì không nhất định?” Lâm Lung nghi ngờ.
“Tuỳ lúc chúng tôi sẽ thay đổi tên gọi để tránh bị lộ. Ví dụ về ‘lính xung kích’, người quản lý tân binh trong nhóm sẽ gọi là Thái Đầu, Khoai Tây, sau đó gọi là “lão A” và Bí Đỏ trong hai năm, năm nay lấy tên gì thì vẫn chưa xác định.” Anh giải thích.
Cô gái nhỏ nghe xong vui vẻ đề nghị: “Vậy có thể gọi là Quả Táo không?”
Tại sao muốn gọi là Quả Táo?? Long Tuyền vô cùng khó hiểu. Dường như Quả Táo quá ngọt ngào đẹp đẽ, không thích hợp với tình hình.<