Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi
Tác giả: Mặc Tử 1123
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342062
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2062 lượt.
t, vậy mà bỗng nhiên cô ta không chơi với tôi nũa. Cô ta có một nhóm bạn “đẳng cấp” nên không cần tiếp xúc với những người của lớp thường. Khi đó tôi mới hiểu được thì ra bạn bè từ thời trung học cũng có thể có cách làm ‘nịnh hót’ như vậy.”
Long Tuyền rất thích hợp làm một người biết lắng nghe, anh hỏi đơn giản: “Sau đó thì sao?”
“Sau đó ư?? Tôi và ‘công chúa’ không cùng lớp nên tất nhiên quan hệ càng không thân. Mãi cho đến khi học lớp 11 phân ban, cô ấy chuyển lớp ngồi ở phía sau tôi, trải qua một khoảng thời gian tiếp xúc tôi mới phát hiện cô ấy cũng không phải người yếu ớt, hẹp hòi thậm chí là thích đâm chọc như tôi tưởng tượng.”
Lâm Lung vừa cuốn những sợi mỳ Ý lên, vừa nói tiếp. Khi đó cô đã suy nghĩ lại, phát hiện tất cả những ấn tượng xấu này đều là do một cô bạn khác truyền thụ cho. Vì cô ta có vẻ hướng ngoại hào phóng ngay thẳng nên cô mới tin tưởng. Cô nói tiếp: “Khi tôi học lớp 12, khoảng thời gian ấy phải chuẩn bị cho cuộc thi nghệ thuật ngành thời trang nên phải đi học mỹ thuật, mấy tháng không ở đây. Chờ đến tháng 4 tôi thi xong trở về trường thì cô ấy đã chuyển trường đến Tây Tạng.”
“Điểm bên đó thấp hơn nhiều.” Long Tuyền đang ăn cơm thịt kho nói chen vào một câu.
Lâm Lung gật đầu một cái, nói tiếp: “Cô ấy ở Tây Tạng gửi rất nhiều hình và thư cho mọi người trong lớp, nói về việc học tập ở Tây Tạng. Bầu trời ở đó có bao nhiêu xanh, bao nhiêu lớn, những người bạn học ở Tây Tạng nhiệt tình hiếu khách cỡ nào. Mỗi khi có gió từ cao nguyên thổi tới thì những người bạn học mà cô ấy không quen biết sẽ cõng đi học hoặc đưa cô ấy về nhà. Khi cô ấy ngồi ở sân thể dục dưới lá cờ đỏ có năm ngôi sao vàng nhớ nhà ở thành phố, hai mắt rưng rưng ngẩn người thì sẽ có những bé trai Tây Tạng lạ mặt ở các lớp khác vây quanh ca hát, trêu đùa chọc cô ấy cười…”
Cô cười nói như tự giễu: “Đọc bức thư mà cô ấy viết, tôi mới hiểu thì ra cô ấy rất tốt bụng, là một cô gái có nội tâm sạch sẽ bao la. Thật ra thì chúng tôi đã có thể làm bạn của nhau, nhưng rất tiếc vào thời điểm thích hợp nhất chúng tôi đã bỏ lỡ nhau, cho đến khi không thể đền bù lại.”
Sau khi nghe cô kể xong, Long Tuyền hỏi ngược lại: “Cho nên… ngàn vạn lần không được nhìn mặt mà bắt hình dong?”
“Ừ.” Lâm Lung cười gật đầu: “Có câu nói, thà giết nhầm 1000 còn hơn sỏ bót 1. Lúc mới bắt đầu quen biết ngàn vạn lần không được nhìn mặt đoán người. Lại nói tiếp, khi tôi học đại học bất ngờ phát hiện mình bị viêm mũi dị ứng, cũng là dị ứng với bụi như cô bạn kia, lúc đó tôi mới biết căn bệnh này khó chịu như nào!! Tuy không phải là bệnh nặng đến chết, nhưng vô cùng khó chịu. Động một chút là vài chục thậm chí là hơn trăm cái nhảy mũi, mọi người ai cũng cảm thấy choáng váng.
“Vì vậy bây giờ cô mới không làm thiết kế thời trang ư?” Long Tuyền lập tức hỏi. Lúc trước anh đã cảm thấy kỳ quái rồi. Khi Lâm Lung chọn vải vóc, kiểu dáng quần áo cho anh thì hai mắt sẽ sáng lên, cô không giống kiểu người từ bỏ nghề vì không muốn làm.
“Đúng vậy.” Tay phải Lâm Lung đặt nĩa xuống, ngón cái dựng lên. Cô giải thích: “Làm thiết kế thời trang căn bản không giống như những gì xuất hiện trên TV. Một thục nữ ngồi trước cửa sổ sáng sủa trong một căn phòng sạch sẽ rộng lớn vẽ hình, sau khi diễn xong anh sẽ không thấy được bộ dạng đầu tóc rối bù của cô ta lúc làm việc đâu. Thật ra sau khi vẽ hình xong thì nhà thiết kế còn cần vẽ, cắt mẫu thiết kế, những việc này không phải chỉ cần cầm bút máy lên là có thể hoàn thành. Công việc thiết kế này đối với phổi và mũi của tôi là một khiêu chiến quá lớn, làm mấy năm không thể chịu được nữa nên đành từ bỏ.”
Trong khi nói chuyện thì thời gian trôi qua rất nhanh. Sau khi ăn xong bữa tối, Long Tuyền và Lâm Lung cùng rời khỏi nhà hàng Tây đi về phố Thuận Thành. Trên đường đi, Long Tuyền rất có hứng thú hỏi: “Không biết tôi có may mắn nghe được tiếng đàn của cô hay không?”
Cầm Tiêu* Hợp Tấu Động Lòng Người
*Tiêu là một loại nhạc cụ thổi dọc trung âm của dân tộc Việt. Nó cũng thông dụng ở Đông Á (được thế giới biết đến như Xiao (tiêu) của người Trung Quốc). Nó thường có dạng ống trụ tròn như sáo trúc, nhưng khi sử dụng lại để theo phương dọc và thổi dọc theo thân ống. Tiêu thường to và dài hơn sáo, do đó âm thanh của nó trầm và mộc mạc hơn.
Lâm Lung nói rất vui đàn một khúc cho anh nghe. Chỉ là giá tiền với chất lượng đàn của lớp học giống nhau, vì lâu năm không được bảo dưỡng nên chỉ có thể nghe một lát. Nếu như muốn tỉ mỉ thưởng thức thì cần dùng đàn tranh dành cho trình diễn.
“Nhà cô có đàn tranh dùng để trình diễn?”
Lâm Lung cười nói: “Tất nhiên là có. Muốn tham gia thi đấu thì cần phải có đàn tốt mới được! Đàn nhà tôi có ba loại với số tuổi và được dùng vào những trường hợp khác nhau. 3000 nguyên, 6800 nguyên, 18000 nguyên, có tên gọi lần lượt là Âm Trầm, Tiếng Vang và Tử Y. l.q,đ Khác biệt giữa ba cây đàn này cũng lớn, nguyên liệu của Âm Trầm chính là gỗ tử đàn thông thường, âm thanh hơi buồn, tôi mua khi còn học trung học.