Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Đến Là Em

Duyên Đến Là Em

Tác giả: Mặc Tử 1123

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342053

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2053 lượt.

br>“Tốt quá, l=q.đ quả táo rất ngọt ăn thật ngon.” Lâm Lung bắt đầu hào hứng bừng bừng tuyên truyền quan điểm của mình.
Cô nói trong một bộ truyện thanh tên “Thợ săn” có một người đàn ông vô cùng mạnh mẽ thích gọi đối thủ của mình là Quả Táo lớn, còn những thiếu niên nhiệt huyết chưa trưởng thành thì được đặt tên bằng các loại trái cây, việc mà ông ta thích nhất là chờ đợi trái cây non từ từ lớn lên.
Trong quá trình này ông ta giống như một người nông dân trồng cây, khi thân thể và tinh thần của những thiếu niên đạt được đến mức độ nhất định thì họ sẽ nhận được kích thích và mài luyện nhất định để có thể khoẻ mạnh phát triển. Nếu không thể phát triển thì ông ta sẽ đào thải họ, những quả táo phát triển tốt mới có thể trở thành đối thủ hoặc bạn bè của ông ta.
“Việc làm như vậy có giống việc chọn huấn của bọn anh không?” Lâm Lung suy đoán, lại tiếp tục kể chuyện: “Ông ta rất yêu thích những quả táo có ánh mắt sắc bén và có ý chí chiến đấu, cùng với những người có tinh thần dũng cảm tiến về phía trước. Cá nhân tôi cảm thấy đây thật sự là những điều có giá trị nhất để đánh giá phẩm chất của một người. l.q.đ Một người nếu không có ý chí và nghị lực thì cho dù tài năng có mạnh hơn nữa cũng không thể ưỡn thẳng sống lưng chân chính thành tài!!”
“Những điều cô nói cũng có giá trị để tham khảo.” Long Tuyền hơi tán dương gật đầu một cái.
Anh đồng ý với quan điểm của Lâm Lung, hơn nữa cô vừa nhắc tới “thợ săn” anh liền nghĩ đến những gì mình đã từng thể nghiệm. Venezuela – thợ săn huấn luyện tại trường học lính đặc chủng.
Hơn 500 ngày huấn luyện tàn khốc ấy anh phải dựa vào ý chí kiên định và tinh thần không bao giờ từ bỏ để tiếp tục cố gắng. Chỉ có thể chịu đựng những huấn luyện biến thái ma quỷ tại trường học mới có thể trở thành một chiến sĩ có sức chiến đấu mạnh nhất, l-q3đ hung mãnh nhất và thông minh nhất. Mà bây giờ đại đội đặc chủng “Ám Dạ Kiếm” của bọn họ sử dụng phương thức chọn huấn* như của thợ săn trong trường học để tham khảo và làm tiêu chuẩn.
*chọn huấn: chọn lựa và huấn luyện
Lâm Lung thấy anh gật đầu, vui vẻ nói: “Có thể suy nghĩ đến tên gọi này trong quá trình bồi dưỡng người mới chứ?”
“Ừ.” Đồng chí thiếu tá lại gật đầu một cái nữa. “Thợ săn”… dường như có chút ý nghĩa.
Nghe được câu trả lời rõ ràng của anh, con người nhỏ bé tà ác tận sâu đáy lòng của bạn học Lâm Lung hai tay chống eo, l,q/đ ngửa mặt lên trời cười dài.
Long Tuyền không biết rằng người nông dân trong truyện tranh “thợ săn” là một tên biến thái không hơn không kém. Lời kể của Lâm Lung chỉ là tô đẹp cho phần nửa sau của câu chuyện mà thôi. Anh không thích xem truyện tranh Nhật Bản nên hoàn toàn không hiểu được dạng biến thái này đến tột cùng là có bao nhiêu.
Vừa nghĩ tới Long Tuyền ở trên sân huấn luyện nghiêm túc gọi cái tên ấy lên, bộ dạng như một thằng hề lắc lắc eo nhỏ, yêu thích việc giết người, l0q3đ thỉnh thoảng còn có thể phát ra những tiếng cười gằn quái đản rồi nói lời kịch của mỹ nam BT, Lâm Lung liền không nhịn được muốn cười to thành tiếng. Thật là buồn cười mà!!
Nếu như trong số những người bị anh huấn luyện có người đọc được “thợ săn” thì không biết anh ta sẽ có loại cảm giác vui sướng đau khổ này không, vừa mệt mỏi muốn khóc vừa muốn cười thật lớn?? Nhịn, nhịn, ngàn vạn lần không được cười nếu không anh ta sẽ hoài nghi. Lâm Lung không ngừng âm thầm cảnh báo bản thân mình.
Sau khi cơm no rượu say, hai người ngồi tán gẫu với nhau hồi lâu, rất nhanh đã đến năm giờ. l,q/đ Lâm Lung nói cô phải ăn bữa tối. 6h40 cô còn phải tới phố Thuận Thành để dạy đàn tranh, tiết học này vốn là buổi chiều hôm nay nhưng vì xem mắt nên phải dời xuống buổi tối.
“Cô là giáo viên đàn tranh cổ?” Long Tuyền kinh ngạc hỏi, hôm trước anh nghe nói cô thích đánh đàn cũng chỉ cho rằng đây là sở thích trong lúc rảnh rỗi, không ngờ đây lại là chuyên ngành của cô.
Lâm Lung gật đầu một cái, trả lời: “Đúng vậy!! Mặc dù tôi không tốt nghiệp học viện âm nhạc nhưng cũng là học trò của giáo sư nổi tiếng!! Những ngày cuối tuần và buổi tối thứ 3 thứ 4 tôi đều dạy, kiếm chút phí sinh hoạt.”
“Vậy tiền nhuận bút cô viết bản thảo chỉ để tiêu vặt?” Thấy Lâm Lung gật đầu, Long Tuyền hết ý kiến. l8q5đ Giáo viên dạy âm nhạc là một công việc vô cùng tốt, trên tài liệu chỉ nên viết nghề này mà thôi. Thành ra mỗi lần mẹ vừa nhắc đến cô liền dùng ba từ “không việc làm” để hình dung. Anh suy nghĩ, không nhịn được liền nhắc nhở: “Vậy lần sau đi xem mắt cô đừng nói mình là nhà văn tự do nữa, để giáo viên đàn tranh sẽ dễ nghe hơn.”
“Tại sao không thể nói? Viết sách là việc mà tôi yêu thích và có hứng thú nhất, tôi hy vọng một nửa của mình có thể chia sẻ niềm vui này với tôi. Mặc dù giáo viên đàn tranh cổ cũng là một trong những công việc của tôi, nó có thể đảm bảo sinh hoạt hàng tháng và cuộc sống ăn no mặc ấm, l,q-đ nhưng tính sáng tạo của công việc này không cao nên cũng chỉ là một công việc cho sinh hoạt mà thôi.”
Nghe những lời này của Lâm Lung, Long Tuyền bỗng nghĩ tới mình đã là một trung đội trưởng hơn 30 tuổi rồi, an