Tác giả: Mặc Tử 1123
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342086
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2086 lượt.
thấy không phải động mạch, không phải lòng bàn chân, chỉ là vết thương to bằng ngón tay cái thôi, không nghiêm trọng.”
Thật ra thì mãi cho đến lúc này Lâm Lung vẫn cảm thấy như mình đang nằm mơ. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, l.q,đ chân cô không cảm thấy đau, phải nói là không có cảm giác gì mới đúng, vì vậy cô không có cảm giác chân thật.
Cho đến khi nhìn thấy cửa bệnh viện cô mới cảm giác được chân trái của mình có cảm giác tê tê. Người đàn ông kia ôm cô vọt vào phòng cấp cứu, khi anh ta đặt cô ngồi xuống mới phát hiện chiếc cúc áo trên ngực mình bị tóc của cô quấn quanh, anh ta quả quyết dứt chiếc cúc áo đó xuống sau đó đặt cô ngồi trên ghế.
Bác sĩ đi tới bắt đầu dùng rượu cồn rửa sạch chân trái Lâm Lung, đau đớn truyền từ ngón chân đến đầu óc của cô. Lúc này Lâm Lung mới ý thức được cô suýt nữa bị đập chết!! Chân của cô bị đập trúng, ngón chân đang liều mạng kêu gào thật là đau, thật là đau!!
“A…..!!” Cô hét lên một tiếng, theo bản năng muốn co chân lại. Người đàn ông ôm cô tới bệnh viện vội vàng giúp y tá ngăn cô lại, dùng sức giữ mắt cá chân và đầu gối của cô, không để cô lộn xộn.
Nước mắt từ gương mặt trắng bệch nhỏ nhắn nhanh chóng rơi xuống. Cô cắn chặt răng, chỉ nhẹ giọng rên rỉ mà không phải lớn tiếng khóc. Cô cảm thấy bốn phía đều là người xa lạ, tất cả mọi người đều đang giúp cô, nếu khóc thì sẽ rất mất mặt.
Sau đó Lâm Lung nghe được bác sĩ tiếc nuối nói: “Ừm, móng bị nhổ hết không còn gì nữa rồi. Cháu xem, ngay cả gốc cũng không còn, sau này không thể dài ra! Cô gái nhỏ, sau này cháu không thể đi những đôi giày sandal lộ ngón như này nữa rồi.”
…
Lâm Lung dựa vào giường chăm chú nhìn ngón chân trái sáng bóng như trân châu của mình. Ừm, ai nói không thể đi được những đôi sandal như vậy nữa?? Mặc dù mất 2 năm, nhưng ít ra móng chân xui xẻo này của cô cũng từ từ mọc ra.
Nhớ lần đầu tiên cô phát hiện ngón chân trái mọc lên một đoạn ngắn mới thì cô vui mừng như nhặt được vài chục vạn, sau đó mỗi ngày đều chăm chú nhìn móng chân mọc dài ra, giống như đang chờ mong hạt giống hoa mau mau nảy mầm.
Hiện tại thì bình thường rồi, chẳng qua nhỏ hơn ngón chân bên phải một chút mà thôi. Sờ vào cũng không được nhẵn mịn, thế nhưng nhìn từ xa thì vẫn không có vấn đề gì, đi giày sandal cũng không xấu!
Mặc dù không còn tiếc nuối về móng chân nữa, nhưng tiếc nuối không tìm được ân nhân cứu mạng kia vẫn quấy nhiễu trong lòng Lâm Lung. Ước chừng cũng được 12 năm rồi…
“Anh lính, rốt cuộc là anh đang ở đâu?” Nhìn chiếc cúc áo kia, Lâm Lung bất đắc dĩ mím môi.
Ban đêm gần 11h, khi Long Tuyền đi thật chậm đến mức không thể chậm hơn được nữa nhưng cuối cùng vẫn về đến nhà thì phát hiện không chỉ cha mẹ chưa nghỉ ngơi, mà ngay cả anh trai và chị dâu cũng ngồi trên ghế sô pha ngoài phòng khách chờ mình. Anh vừa bước vào cửa liền bị 4 đôi mắt đồng loạt nhìn chằm chằm, cảnh tượng này không khác gì tam đường hội thẩm.
Lúc này anh cảm thấy vô cùng may mắn vì đã đổi bộ quần áo Lâm Lung chọn cho mình thành bộ anh mặc lúc ra cửa, nếu không một khi bị chị dâu nhìn thấy nhất định sẽ nghi ngờ.
Về phần bốn đôi mắt như cái đèn pha này, vì lúc thụ huấn đã chịu cảnh tượng bị tra hỏi nên Long Tuyền cũng không sợ nữa. Anh bình tĩnh ngồi vào chiếc ghế sô pha mà mọi người đã đặc biệt chừa cho mình, sau đó nói cho mọi người biết: “Đừng hy vọng gì hết, không thành công.”
“Tại sao?” Mẹ Long cảm thấy vô cùng đau lòng, hỏi: “Một cô giáo chính trị có điều gì không phù hợp?”
Long Tuyền suy nghĩ rồi trả lời: “Không vì cái gì, chính là không đồng ý, cảm thấy không thú vị.” Hôm nay anh đã đồng ý sẽ ra mặt bày tỏ không vừa ý cô gái kia, nhưng cũng không thể chê bai quá lợi hại, như vậy thì khi ứng phó sẽ không có vấn đề gì.
Xác nhận năm lần xem mắt hoàn toàn thất bại, mẹ Long không mắng Long Tuyền mà chỉ đồng tình an ủi nói chân trời nơi nào không có cỏ thơm, nhất định sẽ có cô gái thích hợp với anh.
“Mẹ, con là cọng cỏ, nếu muốn tìm thì phải tìm hoa.” Long Tuyền phớt tỉnh trả lời, khiến mẹ Long nghẹn thiếu chút nữa muốn gõ đầu anh.
Chị dâu nghi ngờ chen miệng hỏi: “Em chồng, sau khi xem mắt thì em đi dạo một mình sao?” Cô cảm thấy em chồng không phải người sẽ đi dạo vài tiếng mà không có mục đích. Một người không thích đi dạo phố, hơn nữa khó có được ngày nghỉ, nếu không có chuyện gì làm thì khẳng định sẽ về nhà với cha mẹ.
“Em gặp được cô gái xem mắt đầu tiên nên ăn cơm tối với cô ấy.”
Nửa đoạn sau Long Tuyền còn chưa nói thì mẹ Long đã kinh ngạc hỏi: “Chính là cô gái có ngoại hình tốt không có việc làm? Con thích cô ta?”
“Không phải cô ấy không có việc làm, là một giáo viên dạy đàn tranh cổ, cũng có tiếng tăm trong nghề.” Long Tuyền bất đắc dĩ giải thích giúp Lâm Lung, anh nói tiếp: “Buổi tối con đi xem cô ấy dạy học sinh, nghe cô ấy gảy đàn tỳ bà, còn thổi tiêu hợp tấu khúc ‘Thương hải nhất thanh tiếu’ nữa. Gia cảnh cô ấy không kém, trong nhà có rất nhiều người làm việc trong lĩnh vực văn nghệ.”
Vừa nghe anh nói như vậy, những người ngồi ở đây cũng không ngốc. Cho dù Long Tuyền