Tác giả: Mặc Tử 1123
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342087
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2087 lượt.
không nói thẳng ra là thích cô gái kia, nhưng cũng có cảm tình, đã hợp tấu cầm tiêu rồi cơ mà! Theo như phim điện ảnh thì cũng là tri âm rồi.
Mẹ Long do dự nói: “Người thuộc lĩnh vực văn nghệ có hơi tuỳ hứng, tôn trọng tự do, sẽ không hoà hợp với tác phong nhà chúng ta…”
Long Chính Hoa vỗ vỗ tay vợ ngăn cản bà nói tiếp. Ông nghiêm mặt nói: “Chỉ cần con thích thì chúng ta đều ủng hộ.”
“Đúng vậy đúng vậy, vợ chồng anh cũng ủng hộ vô điều kiện!!” Anh trai Lưu Điền tán đồng gật đầu, lại hỏi: “Phải chuẩn bị tân phòng ư? Hai năm trước chúng ta xây ngôi nhà bên Kim Sa đã được trang bị đầy đủ, giá trị tài sản cũng tăng không ít. Em cứ chọn đi, anh trai sẽ lắp thiết bị điện nước cho em!”
“Anh, anh nghĩ nhiều rồi.” Long Tuyền cảm thấy đau đầu, dường như mọi người suy nghĩ quá nhanh rồi. Từ ăn cơm liền thay đổi thành thích, từ thích nhảy hẳn sang kết hôn. Anh vô lực nói: “Con chỉ ăn cơm với cô ấy rồi tán gẫu mà thôi, không hơn, không có tiếp theo.”
Đúng, không hơn.
Anh vẫn nhớ câu nói của Lâm Lung mà mình đã nhìn lén, cô nói “chỉ là đối tượng xem mắt mà thôi, không cần ép buộc chính mình”. Cô bé kia không hài lòng về chiều cao và nghề nghiệp của anh. Thật ra vấn đề chiều cao không có gì là khó khăn, nhưng nghề nghiệp…
Long Tuyền biết rõ anh không thể chỉ vì việc kết hôn liền từ bỏ lựa chọn mà mình đã phấn đấu hơn 10 năm; không thể chỉ vì một cô gái mình hơi có cảm tình liền vất bỏ anh em trong đội, những chiến hữu vô cùng thân thiết với anh.
Không từ bỏ, không rời đi.
Cá và tay gấu không thể có cả hai, nên anh sẽ cố gắng đè nén một chút tình cảm “thích” này xuống, kiên trì giữ vững tín niệm của mình, không từ bỏ cũng không vất bỏ đồng bạn và sự nghiệp của mình.
Nếu bây giờ tuổi tác và cấp bậc của anh có thể rút lui khỏi chiến trường, chỉ làm thủ lĩnh trong văn phòng thì anh sẽ không phải lo lắng vấn đề ăn bữa nay lo bữa mai hoặc làm chậm trễ thanh xuân của con gái nhà người ta, cũng không phải lo lắng vấn đề người con gái ấy sẽ làm quả phụ hoặc thủ tiết. Nhưng nếu đến 40 tuổi anh mới rút lui, vậy thì không thể theo đuổi một cô gái đang thời thanh xuân như vậy được nữa.
Vì vậy đây là một bài toán khó giải.
Có một loại thích nhất định phải lấy được, không tiếc bất cứ giá nào cũng phải có. Mà có một loại thích chính là không nhất định phải có được, chỉ cần đứng một bên nhìn và thưởng thức.
Long Tuyền cảm giác anh chính là dạng người sau. Anh thích Lâm Lung, là loại thích kia… Hơn thế là một loại thưởng thức. Nhìn cô thay đổi 360 độ, hoặc lịch sự ưu nhã, hoặc chính nghĩa, hoặc phóng khoáng hoặc tuỳ ý… Anh cảm thấy cô bé này rất thú vị, cảm thấy dù nhìn thế nào cũng không đủ.
Nhưng chỉ có thể nhìn mà không có biện pháp, cũng không có năng lực ôm cô, lấy cô về nhà.
Thôi, vẫn nên suy nghĩ xem khi trở về trong đội nên huấn luyện đội Bí Đỏ kia như nào thì hơn! À không, có lẽ lần này có thể gọi tân binh thụ huấn là “Quả táo xanh”?
Nhân Sinh, Nơi Nào Không Gặp Nhau
Vào lúc hoàng hôn, Long Tuyền khiêng hai thùng giấy lớn long đong mệt mỏi chạy về nhà khách của quân khu trong một thị trấn nhỏ, sau đó lại lái chiếc xe jeep mà mấy hôm trước anh đã vất ở đây trở về căn cứ trong khe núi.
Rừng núi lúc này trăng sáng sao thưa, không khí trong lành, là thời tiết rất thích hợp để ngắm cảnh. Thế nhưng đồng chí thiếu tá lại không hề nhìn cảnh sắc, anh nhanh chóng nộp điện thoại rồi vọt vào phòng ngủ, hai ba bước chạy đến bàn sách ấn nút mở nguồn máy vi tính. l.q.đ Anh ném hai chiếc thùng vào góc tường, túi đồ dùng đeo trên lưng đặt vào vị trí cũ, thay đổi quần áo huấn luyện, sau đó lập tức xoay người ngồi vào vị trí trước máy tính nhanh chóng ghi lại những gì đang có trong đầu mình vào một văn bản Word trống không.
Tất cả những động tác đó Long Tuyền làm không tới ba phút, đồng thời anh còn không quên chào hỏi với bạn cùng phòng đang ngồi trên cửa sổ lau khẩu súng bắn tỉa JS7.62 như đang vuốt ve người tình: “Lực Dương, đó là đặc sản tôi mang về, cậu giúp tôi chia cho các anh em, tôi đang vội.”
“Nhà cậu thì có đặc sản gì hả? Đừng nói là bê tông cốt thép nhé?” Tiếu Lực Dương chậm rì rì bảo dưỡng khẩu súng yêu quý của mình, xong xuôi mới đặt vào hộc tủ. Anh lấy một con dao găm Thuỵ Sĩ ra rạch thùng giấy được đóng kỹ. Thì ra là một thùng thịt bò “Thành Đô” và mười bao thuốc lá Tứ Xuyên.
Nhất thời không ít người chạy ra ngoài hành lang, tiếng ồn ào nổi lên bốn phía. Long Tuyền bất đắc dĩ nhấc chân chạy về phía kí túc xá.
Trong công việc thì đội trưởng Chu rất nghiêm túc, quả nhiên anh ta không ép hỏi vấn đề xem mắt. Sau khi nhận lấy thuốc lá thì dứt khoát ném một túi giấy to, nhanh chóng ra lệnh: lq8đ “Chuẩn bị khai thác hạt giống tốt, xem kỹ càng từng hồ sơ, đặc biệt là người xuất thân từ bên kỹ thuật, cậu bắt đầu đi phỏng vấn từ ngày mai.” Dứt lời anh ta liền cúi đầu nghiên cứu kế hoạch tuyển huấn của Long Tuyền.
“Rõ!!” Long Tuyền gọn gàng đáp lời, lúc này mới kinh ngạc hỏi: “5 người xuất thân từ n