XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Đến Là Em

Duyên Đến Là Em

Tác giả: Mặc Tử 1123

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342100

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2100 lượt.

ng.
Long Tuyền kháng nghị: “Nhưng tôi chỉ viết những nội dung chính, còn phần chi tiết biến thái là đội trưởng anh tăng thêm!!”
Chu Thuần toét miệng cười để lộ hai hàm răng sáng bóng, khiêu khích hỏi ngược lại: “Vậy thì sao?? Cậu có ý kiến?”
Không sao, anh là đội trưởng anh tự có tính toán, tiểu đệ em không dám có ý kiến!!
Đồng chí thiếu tá suy sụp, đây chính là biểu hiện của việc quan lớn đè chết người mà!! Ai bảo người ta là trung tá cấp bậc trung đội trưởng, mình là thiếu tá cấp bậc phân đội trưởng đây?? Ngay cả một chức phó trung đội trưởng cũng là thay mặt mà không phải chính thức. Thật ra thì anh biết đội trưởng Chu Thuần muốn anh rèn luyện trong lúc chọn huấn, cuối năm khi chính thức thăng cấp mới không bị người khác dị nghị. Vậy nên chỉ có thể uất ức một phen, ba tháng này làm người đại gian đại ác vậy.
Long Tuyền cắn răng, thuận tay lấy một điếu thuốc lá “Ngọc Khê” từ hộp trên bàn của đội trưởng hút.
Bởi vì đội trưởng Chu Thuần là một người nghiện thuốc, Long Tuyền nghĩ dù sao cũng là thuốc lá secondhand-smoke của anh, còn không bằng rút ra cùng hút. Anh vừa hút thuốc vừa tiếp tục vùi đầu khổ nhìn tuyển chọn hồ sơ tân binh, trong lòng thì lầm bẩm: tân binh à tân binh, chúng tôi rất chờ mong các cậu đến…






Người Làm Vườn Trồng Táo
Vòng đầu tiên là phỏng vấn chọn người, đại đội trưởng là người trực tiếp lấy những hạt giống tốt nhất, bộ phận này vốn không đào thải người, quân đội phía bên kia đồng ý cấp cho cũng đã là tốt rồi. Long Tuyền phụ trách nhân viên kỹ thuật chuyển tác chiến, đội trưởng Chu thì sàng lọc một nhóm binh lính trinh sát xuất thân sĩ quan. Đồng chí thiếu tá thiện tâm chỉ loại hai vị trong số năm người, năm còn ba; kết quả về thấy bản ghi chép của đội trưởng đại nhân lại là 207 chỉ lấy 41! Ước chừng tương đương với 1/5.
41 người này cần tham gia một vòng tuyển chọn vào ngày mai nữa, không chừng lại có hơn phân nửa bị loại. l.q.đ Độc ác, thật quá độc ác!! Đổi thành chính anh sợ rằng có cắn răng cũng không thể xuống tay được.
Lúc anh báo cho đội trưởng biết sau khi chọn lựa xong thì số người còn lại quá ít, Chu Thuần nói: “Không ít, lần lựa chọn này không giới hạn số người, dã ngoại sinh tồn trong 4 ngày 3 đêm, thời gian quy định cũng đã được tính qua. Trước kia chỉ tuyển năm ba người mà thôi.”
Long Tuyền hoải nghi hỏi: “Theo như thời gian lão ngài quy định thì số người đến đích có được năm ba người không?” l,q.đ Không biết có bao nhiêu người tham gia sinh tồn dã ngoại, đây là nhiệm vụ khó hoàn thành nhất.
Chân mày Chu Thuần nhảy lên, dò xét hỏi: “Xem ra ấn tượng của cậu với Trác Nhất không tệ?” Huấn luyện viên khi chọn huấn kiêng kỵ nhất là mang thành kiến để nhìn người, mặc kệ là ấn tượng tốt hay xấu. Một khi có thành kiến sẽ ảnh hưởng đến năng lực phán đoán dẫn đến việc đưa ra quyết định sai lầm.
“Cũng không phải là ấn tượng, khách quan mà nói thì năng lực của cậu ta không tệ, nhưng làm người hơi hấp tấp nóng nảy. Tôi vừa mới nói thông qua phỏng vấn cậu ta đã xoay người gửi tin nhắn khoe hoang với người khác rồi.” Long Tuyền khẽ lắc đầu một cái: “Là một cậu nhóc còn trẻ con! Về động cơ cũng có chút vấn đề, dường như cậu ta đang khiêu chiến với chính bản thân mình. Cá nhân tôi cảm thấy cậu ta xin vào đây là vì có sự sùng bái với đội ngũ thần bí trong truyền thuyết, đơn thuần khát vọng mình có thể trở thành một thành viên trâu bò trong đó.”
“Vậy tại sao để cậu ta ở lại?” Chu Thuần nghiêng thân về trước, im lặng nhìn Long Tuyền.
Long Tuyền nhìn đôi mắt của đội trưởng, trả lời: “Trác Nhất có một ‘trái tim tính toán thiệt hơn’ tương đối đơn giản, cậu ta chỉ sùng bài sức mạnh và năng lực mà không phải là vì mưu cầu vật chất, số tuổi cũng nhỏ, nhân sinh quan giá trị quan vẫn chưa định hình. Tôi cảm thấy cậu ta có giá trị cao để ở lại. Còn lại những thứ khác thì không thấy có vấn đề gì. Có thể là không có vấn đề, hoặc có thể do cậu ta che đậy quá tốt, còn cần thời gian quan sát.”
Đồng chí thiếu tá biết rõ thật ra lần chọn huấn này cũng là một lần bồi dưỡng và khảo hạch đối với anh, bắt đầu từ việc nhìn người.
“Vậy tại sao để lại Ấn Hoa Thanh? Trác Nhất luyện quyền từ nhỏ, ngoài ra cấp hai còn là vận động viên bơi lội cấp quốc gia, đại học thì trong đội thuyền buồm, thể năng cũng tạm được. Còn Ấn Hoa Thanh này cũng chỉ là một anh chàng thư sinh, đầu óc còn có thể, nhưng tố chất thân thể quá kém!”
“Cậu ta ư, ở lại dĩ nhiên là có nguyên nhân.” Long Tuyền khẽ mỉm cười để lộ ra lúm đồng tiền: “Đội trưởng, nói cho anh biết một truyện cười. Mấy ngày trước tôi đã bị một cô bé là đối tượng xem mắt dạy dỗ, cô ấy nói tôi không được nhìn mặt đoán người.”
Chu Thuần cầm hồ sơ đánh vào bả vai anh: “Chuyện cười này không buồn cười tí nào, không có ý nghĩa. Nói điểm chính!”
Long Tuyền vung tay lên nhận lấy tập hồ sơ, sau đó chậm rì rì trả lời: “Trọng điểm chính là không được nhìn mặt đoán người.”
Thấy Chu Thuần trợn mắt cầm một tập hồ sơ khác lên, vẻ mặt như muốn tiếp tụ