Em Ở Bên Ai Cũng Đều Là Khoảng Trống Trong Anh
Tác giả: Mặc Tử 1123
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342177
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2177 lượt.
ội vàng ân cần nhắc nhở: “Làm bạn bè thì được, nhưng đừng làm bạn gái của anh ta! Anh ta so với Long Tuyền còn phiền hơn, không chỉ là đi làm lính nên không quan tâm đến vấn đề trong nhà. Mấu chốt là dân tộc Di vẫn coi trọng nam tôn nữ ti, hơn nữa rất nhiều dòng họ lớn không hoan nghênh người Hán hoặc không thuần gốc, điều này cậu cũng biết!”
Gặp Nhau Trên Núi Khi Hoa Nở
Ngày 21 tháng 11, 10h sáng.
Tổng cộng có 14 người thuận lợi “sống sót”, hơn nữa đúng hạn hoàn thành nhiệm vụ thoát khỏi khu rừng. Những người bị thương sau khi được đội cứu hộ xử lý, tắm rửa thay quần áo ăn cơm nghỉ trưa ngủ bù, 4h chiều tập hợp ở bãi tập. l,q/đ Chu Thuần hiện thân nói vài lời, chúc mừng bọn họ chính thức trở thành thành viên của “Ám Dạ Kiếm”, sau đó tuyên bố bây giờ có thể tự do hoạt động đi thăm căn cứ. Đặc biệt bữa ăn tối còn có tiệc hoan nghênh, đêm hôm đó thì đổi phòng ngủ, từ kí túc xá tạm thời của thành viên thụ huấn thành kí túc xá của thành viên chính thức.
Sau khi tuyên bố thì giải tán, các huấn luyện viên lục tục rời đi, còn lại 14 người quan sát đồng đội bên cạnh, mọi người rối rít lộ ra nét vui mừng. Thậm chí Chu Phong còn khó có được một lần để lộ tình cảm ra ngoài, đè nặng đầu vai Lôi Đào, mặt mày hớn hở hô to: “Chúng ta thành công!”
“Đừng vui mừng quá sớm!” Trác Nhất ở một bên tạt chậu nước lạnh: “Trong tình huống bình thường thì trong lúc vô cùng vui mừng hoặc đắc ý quên mình là lúc dễ dàng bị tính kế nhất. l-q'>d Trong những câu chuyện cổ tích thì sẽ thường xảy ra một bước ngoặt lớn, hơn nữa đều là bi kịch!”
“Ý cậu là muốn tách chúng ta khỏi phân đội?” Tiếu Lực Dương nghi ngờ hỏi: “Nói cách khác, bên chúng ta thì để Ấn Hoa Thanh học truyền tin thay thế vị trí của cậu, còn Lôi Đào thay thế Tiểu Bạch?”
“Ừ.” Long Tuyền gật đầu một cái: “Chúng ta phối hợp quá lâu, rất ăn ý. Mặc dù khi làm nhiệm vụ vô cùng thuận tiện, thế nhưng hợp tác quá lâu sẽ xảy ra sự ỷ lại. Để không xảy ra tình trạng như vậy thì cần phải đổi mới.”
“Đúng vậy!” Chu Thuần gật đầu một cái: “Khi thực sự lên chiến trường thì không thể lần nào cũng may mắn được hợp tác với đồng đội ăn ý với mình nhất. Phải học được cách không có đội ngũ hoàn mỹ ‘thiếu một người cũng không được’, trở thành mọi người là đinh ốc, tuỳ tiện đặt chỗ nào cũng thích hợp.”
Được đội trưởng tán thành, Long Tuyền liền sắp xếp: “Tiểu tử Trác Nhất xảo quyệt này ở với tôi; Tiểu Bạch và Chu Phong; Tiếu Lực Dương, kỹ thuật quân sự của cậu tốt có thể kèm cặp Ấn Hoa Thanh; Liệp Báo và Lôi Đào;…” Trong lúc sắp xếp thì anh không cố sức né tránh Trác Nhất - người được coi là có “xì căng đan” với bản thân mình. Cười đùa là cười đùa, công tác là công tác. Người của “Ám Dạ Kiếm” từ trước tới giờ vẫn luôn công tư rõ ràng.
“Báo cáo!” Tiếu Lực Dương giơ tay phát biểu: “Vào ngày 24 tôi muốn xin nghỉ về thăm người thân! Chừng mười ngày không thể chỉ dạy cậu ta… để cho anh chàng thư sinh kia trông phòng một mình sao? Chờ đến khi tôi trở lại, đừng nói rằng cậu ta đã bị đào thải nhé!! Cái khảo nghiệm cuối cùng biến thái kia của mọi người…”
Tiếu Lực Dương là người dân tộc Di chính gốc, bọn họ không sử dụng Tết tây và Tết ta mà chỉ sử dụng lịch dương mà thôi, ba ngày kể từ ngày 25 tháng 11 năm 2007. Vì vậy anh mới đặt ra giả thuyết như vậy. Vào cuối năm thì bộ đội rất bận, mà số người xin nghỉ trước và sau tết âm rất nhiều nên anh không cần phải chen lấn danh ngạch số người Hán được nghỉ phép.
“Trong mười ngày huấn luyện hạng nặng này, cho dù cậu có ngủ cùng cậu ta thì cậu ta cũng không còn hơi sức để mà nói chuyện với cậu!” Long Tuyền liếc Tiếu Lực Dương một cái: “Hơn nữa theo như lý thuyết thì, khảo nghiệm cuối cùng thì cậu ta là người không có khả năng bị loại bỏ nhất. Ấn Hoa Thanh này có trí thông minh rất cao, hơn nữa trung thành yêu nước. Biết rõ mục tiêu và tâm trí thành thục, không chỉ chịu được khổ mà tính tình cũng rất kiên nghị, là một hạt giống tốt. Một người nỗ lực hơn những người khác thì có tư cách lấy được thành tích tốt, cũng không để cậu sau này phải trông phòng một mình!”
Sau khi kết thúc cơm tối, Tiếu Lực Dương trở về phòng thu thập hành lý. Long Tuyền vừa giúp một tay vừa thuận tiện lấy chiếc xe tăng nhỏ, máy bay nhỏ được làm bằng vỏ đạn giống cây tiêu để anh ta thuận tiện về thăm nhà thì gửi bưu điện cho anh.
Nếu gửi vật phẩm và thư ở trong trụ sở thì cần phải được kiểm tra. Tuy rằng chuyện mọi người dấu vỏ đạn là việc rất bình thường, nhưng nếu cứ trắng trợn gửi ra ngoài thì chính là đánh vào mặt của nhân viên hậu cần. Vì vậy mang ra ngoài bí mật gửi đi là hợp lý nhất. Gần đây Long Tuyền phải viết bản báo cáo tổng kết đợt chọn huấn, thật sự là quá bận rộn, nếu không thì anh sẽ tự mình đi bưu điện trong huyện.
Tiếu Lực Dương nhìn những thứ vô cùng tinh xảo kia, nhất thời hưng phấn cam đoan nói: “Những thứ kia cần gửi qua bưu điện à?! Tôi cần phải đến Thành Đô mới chuyển máy bay được!! Trực tiếp đưa cho cô ấy không phải được rồi ư! An toàn hơn so với bưu c