Tác giả: Mặc Tử 1123
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342179
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2179 lượt.
ục!”
Long Tuyền khép hờ mắt nhìn chăm chú về phía anh ta, nhìn chằm chằm hỏi: “Cậu muốn làm gì?”
“Hà hà, không phải là muốn nhìn người thật như nào sao!” Tiếu Lực Dương vò đầu cười một tiếng: “Hơn nữa, không phải cậu nói cô ấy vì vóc dáng cậu quá cao nên cảm thấy không thích hợp sao. Tôi thấp hơn cậu nửa cái đầu, có thích hợp không?”
Sau khi nghe xong, Long Tuyền không nói hai lời dứt khoát nhào qua siết cổ anh ta.
Tiếu Lực Dương lè lưỡi giả bộ người chết, đứt quãng xin tha: “Tôi không dám, không dám!... Cái gì nhỉ… vợ bạn… không thể trêu… Cô ấy là của cậu… tôi… tôi không giành…”
“Ai sợ cậu đoạt!! Vóc người cô ấy cũng không phải loại hình đầy đặn mà cậu thích!” Long Tuyền khinh thường nói: “Tôi sợ cái miệng ba hoa của cậu đùa giỡn người ta mà thôi.”
“Tôi đùa giỡn ai cũng không thể trêu chọc vợ tương lai của cậu!” Tiếu Lực Dương vội vàng lên tiếng phủ nhận.
Sau một lúc cười đùa, Long Tuyền gọi điện thoại cho Lâm Lung, nói cho cô biết mình có một người chiến hữu tên “Linh Dương”. Vào ngày 24 anh ta về nhà thăm người thân, đến lúc đó sẽ mang tiêu đến Thành Đô, hỏi cô có rảnh hoặc có tiện gặp mặt đối phương hay không. Dĩ nhiên Lâm Lung đồng ý, hơn nữa còn để Tiếu Lực Dương tìm địa điểm và thời gian thích hợp để gặp mặt, dù sao thì lúc nào cô cũng rảnh.
Buổi sáng ngày hôm đó, Tiếu Lực Dương đến Thành Đô. Buổi chiều 3 giờ chuyển máy bay nên hẹn gặp ở trạm xe lửa phía nam, ngã tư đường Nhân Dân với đường cao tốc vào lúc 10 rưỡi. Anh vốn chỉ định nhìn ngoại hình của Lâm Lung, đưa đồ xong sẽ lập tức trở về sân bay. Nhưng khi thấy Lâm Lung và bạn của cô là Viên Viện đi theo phía sau thì lập tức thay đổi chủ ý.
Hai cô gái này người cũng như tên. Một người mặc sườn xám dân tộc màu đỏ khoác áo bông mỏng, thoạt nhìn rất hoạt bát, như một con búp bê lễ hội Trung Quốc. Mà cô gái có tên Viên Viện thì có những vị trí rất tròn! Cho dù là mùa đông mặc nhiều áo khoác ngoài, thế nhưng vẫn không che đậy được đường cong trước lồi sau vểnh! Ngoại hình của cô hoàn toàn khác hẳn với Lâm Lung, xem ra có vẻ tương đối sexy thành thục.
IUV!! Đây không phải là mâm thức ăn của mình ư!! Vẻ mặt của đồng chí Tiếu Lực Dương thì vẫn như thường, nhưng trong lòng thì đang có tia lửa văng bốn phía.
Vì vậy, bạn “Linh Dương” trong khoảng thời gian dài chưa thấy con gái rất là hưng phấn muốn mời hai cô gái đi đến quán ăn gần đó ăn lẩu đầu cá, phóng khoáng mời hai người ăn cơm trưa.
Ba người nói chuyện rất vui vẻ, khiến cho Tiếu Lực Dương càng thêm vui chính là trong lúc nói chuyện anh còn thu thập được rất nhiều thông tin về Viên Viện, trong đó có một thông tin quan trọng nhất, đó là: chưa lập gia đình, không có bạn trai, hơn nữa trên hộ khẩu còn là dân tộc Di!!
Anh âm thầm tính toán trong lòng. Sau lễ mừng năm mới khi trở lại Thành Đô để chuyển máy bay có nên tìm cơ hội gặp lại cô không nhỉ? Ừ, thuận tiện giúp Long thiếu khiêng được Lâm Lung về nhà! Xem ra cô ấy vẫn quan tâm Long Tuyền, không giống như hoàn toàn không có ý!
Khi Linh Dương quan sát, tìm hiểu hai cô gái thì đồng thời anh cũng bị quan sát cẩn thận.
Trước khi anh ra sân bay thì Lâm Lung và Viên Viện suy đoán người chiến hữu “tốt nhất”, “ngủ chung phòng” của Long thiếu sẽ là dạng người gì. Tham khảo lần đầu tiên khi gặp mặt Long Tuyền mặc bộ quần áo nguỵ trang như dân công và bộ mặt lạnh của mẹ kế kia thì họ đã tưởng tượng ra rất nhiều tình huống, nhưng hoàn toàn không ngờ anh chàng “Linh Dương” này lại ăn mặc giống như một du khách có gia cảnh khá giả, anh ta đeo balo sau lưng, chạy nhảy đến trước mặt họ. Bởi vì nụ cười của anh vô cùng rực rỡ chói mắt, vừa nhìn căn bản không có khí thế của quân nhân, mà chỉ là một anh chàng đẹp trai có khuôn mặt trẻ con với hai má lúm đồng tiền!
Lâm Lung rất hâm mộ, cô cảm khái ở trong lòng. Tại sao dạo này má lúm lại xuất hiện hết trên mặt đàn ông vậy? Tại sao không thể chia cho cô một cái chứ?
Tiếp theo, vào lúc ăn cơm Lâm Lung phát hiện anh chàng “Linh Dương” này chắc cũng là người địa phương. Mặc dù anh ta vẫn luôn nói tiếng phổ thông, nhưng khi anh ta hét lên từ “em gái” để gọi nhân viên phục vụ thì giọng nói đó rất giống giọng gốc Tứ Xuyên. Mà trong lúc nói chuyện, thỉnh thoảng anh ta cũng sẽ nói những từ đặc biệt của vùng Tứ Xuyên, ví dụ như cuối câu thường thêm những từ như “ba, nha, ô”…
Tên thật thì không thể tuỳ tiện nói, địa chỉ thật cũng không thể hỏi, nhưng cũng có thể đoán được. Vì vậy, Lâm Lung lơ đãng hỏi một câu: “Ba giờ anh chuyển máy bay, có kịp về nhà ăn tối không?”
“Kịp, đường đi không tính là xa.” Tiếu Lực Dương trả lời.
“Vậy anh về nhà lần này để?” Lâm Lung dừng lại một chút.
“Thăm người thân.” Tiếu Lực Dương tự động bổ sung.
“Thăm người thân?!” Lâm Lung kinh ngạc nói: “Tại sao không chờ đến Tết?”
“Đến Tết có quá nhiều người nghỉ phép, nếu thay phiên thì không đủ thời gian.” Tiếu Lực Dương giải thích, sau đó lại hàm hồ cười nói: “Dù sao cũng chỉ là Tết mà thôi, không có ảnh hưởng gì lớn.”
Ồ, nếu đi máy bay về quê cách Thành Đô không xa; cuối tháng 11 về thăm n