XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Đến Là Em

Duyên Đến Là Em

Tác giả: Mặc Tử 1123

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342187

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2187 lượt.

gười thân; không ăn Tết âm; hơn nữa ngoại hình của anh ta cũng có điểm đặc biệt, sống mũi tương đối cao, chân mày cũng rất sâu, ngũ quan lập thể rõ nét, tóc đen hơi xoăn. Rất có dáng vẻ của người dân tộc, Lâm Lung khẽ cười trong lòng.
Sau khi bữa trưa chấm dứt, Tiếu Lực Dương phất tay tạm biệt hai cô gái. Ngay khi anh ta xoay người thì cô nương Lâm Lung bỗng hỏi một câu: “Này cơ, siết trát trát*.”






Tài Hội Tương Tư, Liền Hại Tương Tư*
*Đây là câu thơ trong bài thơ “Xuân Tình” của tác giả Tái Tử Tư, mình sẽ giải nghĩa ở trong chương.
Đối với một loạt câu hỏi của Lâm Lung, trước khi cô nói ra những từ mẫn cảm, Trác Nhất vội vàng xen vào nói: “Chỉ mình chị có thể tới du lịch, người khác không thể à? Em cũng đã học năm cuối đại học rồi, rảnh rỗi liền theo anh họ đến nơi này chơi!”
“Cậu… năm tư đại học?” Lâm Lung vô cùng kinh ngạc hỏi ngược lại. Quả thật cô rất kinh ngạc, rõ ràng Trác Nhất đã tốt nghiệp được hơn một năm rồi, vừa rồi còn thông qua được kỳ chọn huấn của bộ đội đặc chủng mà, sao có thể là năm tư? Chỉ có thể là… cậu ta đang làm nhiệm vụ nên mới cố ý nói như vậy! Vừa muốn lộ diện lại phải che giấu, thế có nghĩa là bên cạnh cô đang có mục tiêu của bộ đội?!
Lâm Lung bỗng cảm thấy đầu mình bị chấn động, giống như bị sấm sét đánh trúng hoặc bị bầy voi giẫm qua.
“Cô ấy là nhà văn, hơn nữa đã từng đứng trên sân khấu, cũng đủ thông minh nên sẽ không có vấn đề.” Lúc ấy Long thiếu đã nói như vậy. Với tình hình hiện tại thì Trác Nhất xác nhận quả thật anh đã không nhìn lầm.
Đôi uyên ương số khổ gặp lại ở Nộ Giang liền nối lại tình cảm. Ừm, câu chuyện này cũng không tệ.
“Được rồi, không nói về cô ấy nữa.” Lâm Lung nhanh chóng kết thúc màn giải thích nguyên nhân vì sao Viên Viện bỗng nhiên biến mất và tương lai của hai người kia. Lúc này cô mới giới thiệu Trác Nhất với mọi người: “Đây là em kết nghĩa của tôi, Tiểu Nhất. Cậu ấy rất trâu, chưa được 17 tuổi đã sắp tốt nghiệp đại học!” Tất cả mọi người trong đoàn du lịch đều gọi biệt hiệu của nhau, vì vậy cô chỉ gọi cậu là “Tiểu Nhất” mà không đề cập đến tên thật “Trác Nhất”, thế nên không có vẻ gì là đột ngột.
Sau đó, bạn học Tiểu Nhất tự giảm trình độ học tập lại bị Lâm Lung nói nhỏ tuổi xuống ngượng ngùng mỉm cười, trong tiếng ồn ào tán dương của các anh các chị chào hỏi mọi người.
Nói số tuổi của cậu nhỏ hơn tuổi thực là Lâm Lung hành động theo bản năng, pháp luật quy định phải đủ 17 tuổi mới có thể làm lính, thế có nghĩa là cậu không thể nào là lính. Chi tiết nhỏ này không nhất định có tác dụng, thế nhưng có còn hơn không.
“Đúng rồi, cậu đến cùng người anh họ nào?” Lâm Lung giả vờ tò mò hỏi cậu, thuận tiện chuyển hướng trọng tâm câu chuyện tránh cho mọi người truy hỏi cậu học nghành gì trường nào.
“ Chị đoán xem!” Trác Nhất cười tà:” Em đi với anh ấy và anh Dương, chính là người anh họ thầm mến chị, anh ấy nói em đến tìm chị”
“Thầm....thầm mến” Lâm Lung bỗng nhiên cao giọng, phủ nhận nói” Người nào thầm mến chị?!! Không có mà !”
“ Đừng có giả vờ không biết ! Con gái bọn chị đều hai lòng “Trác Nhất cười nhạo:” Buổi chiều anh ấy tháy chị và chị Viên nhảy dây, chị còn uống rượu đồng tâm với người khác đúng không? Anh ấy hận đến mức suýt chút nữa cắn nát răng đấy. Thật ra thì anh ấy rất muốn xông lên kéo chị đi, chỉ tiếc vô cớ xuất binh! Nói thật, chị nuôi, có thể cho anh ấy một cơ hội kéo chị đi không?”
Sơn Nỗ ở một bên nghe hai người nói chuyện lập tức nghĩ đến buổi chiều có người nhìn hắn chằm chằm, thì ra mục tiêu là họ. Nghĩ vậy hắn âm thầm thở phào một hơi ở trong lòng.
“Thật đáng ghét! Trẻ con biết cái gì!” Lâm Lung cắn răng xoa đầu Trác Nhất, từ chối cho ý kiến.
Trác Nhất thấy cô không hiểu ám hiệu của mình, lại cố gắng đề nghị:” Thật, anh ấy rất thích chị! Đừng nhìn bộ dạng bình thường, không ai sánh nổi với anh ấy, thật ra khi gặp phải chuyện như này thì cũng ngại mở miệng nên luôn núp trong lều giận dỗi! Chị cho anh ấy một cơ hội để anh ấy giải bài tâm sự đi! Chỗ bọn em ở cách đây không xa, qua đó với em đi ! ”
Nghe được câu này Lâm Lung liền biết bọn họ muốn đưa cô rời khỏi nơi này. Nhưng có hai người cùng dời đi, gặp hẹn nhau ở trong thôn, việc này có phải quá gượng ép không? Cũng không thể trùng hợp như vậy chứ?
“Ai sẽ đi đến cửa để người khác thổ lộ chứ?” Lâm Lung liếc mắt một cái, vô cùng dứt khoát nói:” Chị không đi. Có giỏi thì cậu để cho anh ta tự tới đây”
“Được rồi, vậy chờ anh em tới đây, chờ anh ấy đến xem chị còn gì để nói!” Nghe Lâm Lung trả lời như vậy, Trác Nhất cảm thấy rất có lý. Không thể làm gì khác đành thở dài một bên. Nhiệm vụ của cậu là đưa Lâm Lung trở về, nếu không đưa được về thì ngồi tại chỗ bảo vệ chờ lệnh, hơn 1 tiếng sau Long Tuyền đã tự đi ra xem xét.
Lâm Lung nhíu mày cười một tiếng, ôm lấy” ki bố ách” cô mới mua được ở trong tay một người bạn hàng tộc Lật Túc, bắt đầu ca hát. Càng nói nhiều càng dễ lộ ra sơ hở, còn không bằng tiếp tục ca hát.
Cô quen rất nhiều thanh niên có thể