Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342696

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2696 lượt.

đến uống, lại tìm kiếm khắp trong phòng đều không thấy.
Nguyệt Mộng lúc này lại nhẹ nhàng đi đến, nhìn trang phục của nàng, dễ nhận thấy nàng ta đã một phen rửa mặt chải đầu. Nhìn thấy Thủy Dạng Hề đã đụng chạm tới tất các loại chén trong phòng, liền cười nói: “Tam Hoàng phi có phải tìm trà. Xem ra ta ngay cả việc này đều đã quên. Gian phòng này, bình thường không có ai dám ở bởi vì chuẩn bị dành riêng cho quý nhân. Cho nên thông thường không khỏi sẽ có chút sơ sẩy.”
Nói xong, lại nói với nha đầu ở sau người: “Nhanh đi đem ấm trà vân tước mà ta vừa ngâm cho Tam Hoàng phi đến đây.” Thanh âm uyển chuyển mềm mại, tác phong giống như tiểu thư khuê các, hoàn toàn không có tý âm hiểm nào như ở hồng lâu.
Hai tay Thủy Dạng Hề tùy ý buông xuống bên người, trên người vẫn mặc bộ nam trang nho nhã, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng như lúc ban đầu, một chút cũng không để ý tới băn khoăn trên mặt Nguyệt Mộng, sau một lúc lâu, mới xoay người đưa lưng về nhau nàng ta nói: “Nguyệt Mộng, mục đích của ngươi là cái gì?” Câu hỏi rất thẳng thắn, rõ ràng.
Nguyệt Mộng lại không dự đoán được Thủy Dạng Hề lại hỏi trực tiếp như thế, có chút sửng sờ đứng tại chỗ, chỉ sau một lát, liền nói: “Tam Hoàng phi trong chốc lát sẽ biết.”
“Hừ,” Thủy Dạng Hề hừ cười nói, “Ta đáp ứng đến đây cùng ngươi, cũng không phải bởi vì ngươi biết được nguyên nhân cái chết của nương ta. Ta đương nhiên biết, ngươi căn bản cái gì cũng không biết.” Thủy Dạng Hề ánh mắt thẳng tắp bắn về phía con ngươi của Nguyệt Mộng. Nhìn đến một tia bối rối thoáng hiện trong mắt nàng ta. Nàng vừa lòng nhếch môi cười.
Nhưng Nguyệt Mộng cũng rất nhanh đã đem che giấu xuống, có chút nhụt chí nói: “Vậy ngươi vì sao còn theo ta đến?”
“Những người biết được việc ta đang tra nguyên nhân nương ta chết cũng không nhiều, ta chỉ là muốn nhìn một chút người phía sau màn này của ngươi rốt cuộc là ai?” Tươi cười nhu hòa trên mặt chiếu lên đôi mi cong cong làm ngọt dịu đến tận lòng người.
Nghe thấy lời này, Nguyệt Mộng đã không thể giữ được bộ dáng bình tĩnh nữa. Như thế nào có thể có nữ tử như vậy, chỉ vì một mục đích nho nhỏ, thế nhưng tình nguyện hãm sâu vào nhà tù. Ngu ngốc, nàng không thể hiểu được. Làm như vậy là nàng ta rất có can đảm, vẫn là quá mức tự tin?
Lúc này, nha đầu kia đã là đem trà được pha tốt lắm đến, Nguyệt Mộng liền mang trà lên, thân thiện nói: “Tam Hoàng phi thỉnh uống trà.” Thế này mới có thể đem bối rối trong lòng che giấu đi.
Thủy Dạng Hề tiếp nhận trà, chính là bất động, muốn nói làm cho nàng tin tưởng trong trà này không có thêm gì đó, là không có khả năng. Nhưng mà thân thể hiện này của nàng là bách độc bất xâm, dù là nàng ta phóng thêm cái gì, cũng không sợ.
Chậm rãi bưng chén trà lên, ở trên mặt trà phất phất một cái, làm bay bớt khói trà, cùng là cho nước trà trầm xuống lại phồng lên, trông rất là đáng yêu. Màu nước trà sáng ngời, như một khối ngọc thô màu lục nhạt, trong suốt sang sảng. Chậm rãi uống một ngụm, vị đậm đà, lưu hương thật lâu. Quả nhiên là trà ngon thượng hạng.
Thủy Dạng Hề lại trở về chỗ cũ, mới nói: “Hiện tại có thể nói, ngươi có mục đích gì. Trà, ta đã muốn uống lên.”
“Có ý tứ gì?” Nguyệt Mộng thần sắc căng thẳng, cắn răng hỏi.
Thủy Dạng Hề lại cười khẽ với Nguyệt Mộng, nói: “Ngươi dám nói, trong trà này ngươi không bỏ thêm cái gì?” Nhìn nàng ta rõ ràng sửng sốt, lập tức nói: “Nói đi, rốt cuộc muốn ta tới đây làm gì?”
Nguyệt Mộng chính mình làm hết hết thảy đều bị vạch trần, hơn nữa Thủy Dạng Hề biết hết các tình huống mà vẫn từng bước đi vào, đi từng bước, lại quay đầu nói với nàng, cạm bẫy ngươi bày bố nhiều lắm cũng không có giá trị, tất cả mọi việc, ở trong mắt nàng ta, bất quá là trong suốt.
Nguyệt Mộng nhất thời kích động vô cùng, bình thường luyện tập để tăng sức kiềm chế cũng bị phẫn nộ nhất thời thay thế, đứng lên, tới gần Thủy Dạng Hề, nói: “Không sai, ta mời ngươi đến chính là có mục đích khác. Nếu không có ngươi, tam hoàng tử sẽ không đối xử với ta như vậy, là ngươi, là ngươi đoạt đi hắn. Ta không chiếm được, ngươi cũng đừng hòng có được.” Nàng giận dữ chỉ vào Thủy Dạng Hề, nói đến câu cuối cùng, cơ hồ là rống lên.
Thủy Dạng Hề nhìn ngón tay của Nguyệt Mộng chỉ vào mình, mày lập tức nhíu lại, vung tay lên, thản nhiên nói: “Nếu là lòng của hắn có ngươi, bất luận kẻ nào đều không cướp đi hắn được. Huống chi, ta khinh thường nhất là cùng người khác tranh đoạt, nhất là nam nhân.”
Nghe xong nàng lời này, Nguyệt Mộng tựa hồ như chịu đả kích lớn, khẩu khí không tốt nói: “Tốt, ngươi khinh thường cùng người khác đoạt, vậy ngươi đưa hắn trả lại cho ta, ngươi không cần, nhưng ta muốn.”
Thủy Dạng Hề nhìn nàng, trong lòng cảm thấy có chút không kiên nhẫn, vì sao nói như vậy vẫn không thông? Lại một lần nữa bắt buộc chính mình nhẫn nại nói: “Hắn có ý thức của chính mình, không phải nói đoạt là có thể đoạt, nói có thể nhường là có thể nhường. Hơn nữa, ta vì cái gì phải nhường cho ngươi?”
Nói xong, có chút đồng tình nhìn Nguyệt Mộng, sao ngay cả đạo lý đơn giản như vậy cũng không hi