Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342697

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2697 lượt.

n ra.
Dược này, càng ngày càng lợi hại, nàng sắp kiên trì không được. Nam Cung Ngự Cảnh, ngươi ở đâu, ở đâu...
Ý thức, lại một lần nữa lâm vào trong mơ hồ.
Mơ hồ nghe thấy thanh âm cửa bị đẩy ra, nàng phản xạ muốn ngẩng đầu lên, nhưng một tia ý chí kiên cường còn sót lại làm cho nàng vẫn từ từ nhắm hai mắt. Không thể mở, nhất định không thể mở.
Hai tay gắt gao véo đùi, móng tay của mười ngón thon dài cắm vào chân, làm cho quần áo trắng noãn một mảnh đỏ sẫm.
Nhưng mà thân thể vẫn khô nóng, khó chịu, nàng thật sự sắp không chịu được. Chóp mũi, đột nhiên có một cỗ mùi nam tính, làm cho quanh thân nàng rục rịch. Buông chân ra, gắt gao cầm hai tay, móng tay lại một lần thật sâu đâm vào trong da thịt, làm cho huyết nhục lan tràn.
Sau đó có thanh âm sột soạt tới gần giường, nàng dường như nghe thấy có người gọi nàng Hề Nhi, nhưng mà thanh âm kia không phải là Nam Cung Ngự Cảnh, không phải. Nàng theo bản năng lùi người vào phía trong giường.
Nhưng lại có một đôi tay ngăn trở nàng, nàng bị giam cầm chặt chẽ ở trong lòng một người, bên tai truyền đến thanh âm trêu tức của hắn: “Không thể tưởng tượng được, ý chí của ngươi lại kiên cường như vậy, bất quá, cố gắng giãy dụa cũng vô dụng.”
Nói xong, một trận nóng ẩm trượt khắp trên gương mặt của nàng, một đường đi xuống, kéo dài đến cổ.
Hô hấp của nàng càng trở nên dồn dập, thân thể của nàng có phản ứng. Nhưng ý thức của nàng vẫn đang thanh tỉnh. Nàng muốn đẩy hắn ra, nhưng là cả người không có khí lực, nàng muốn bảo hắn cút ra, nhưng mà nói ra khỏi miệng, lại thành từng đợt tiếng rên rỉ.
Nàng không cần, dưới đáy lòng nàng âm thầm nói, Nam Cung Ngự Cảnh, ngươi ở đâu, mau tới cứu ta a...






Uyên Ương Tụng
Cảm giác được vạt áo trên lưng buông lỏng, một bàn tay chậm rãi cởi bỏ áo ngoài của nàng, từng bước từng bước đi lên trên, thẳng đến cổ, vuốt ve da thịt lõa lồ của nàng, dường như là cố ý khiêu khích, chậm rãi bắt đầu hướng bên trong quần áo của nàng.
Chỉ nghe một tiếng cười khẽ, lại là một mảnh nóng ẩm theo cái trán, giữa lông mày, khóe mắt trượt xuống, nhưng lại lưu luyến ở khóe môi của nàng.
Thủy Dạng Hề dùng toàn bộ khí lực còn sót lại, tận lực cắn môi, coi như là phương thức không ngừng phản kháng, giãy dụa. Nàng không dám mở mắt nhìn hắn, nàng sợ y như lời Nguyệt Mộng nói, mở mắt ra sẽ nhìn đến khuôn mặt của Nam Cung Ngự Cảnh, như vậy tất cả sẽ thất bại trong gang tấc.
Bỗng nhiên cảm thấy trên vai chợt lạnh, quần áo đã là bị cởi tới cánh tay, Thủy Dạng Hề bất giác thở hốc vì kinh ngạc. Hai tay gắt gao muốn đẩy thân thể nam tử ra, nhưng hiện tại tay nàng mềm yếu không có tý khí lực nào, hắn vẫn đè ép xuống. Nàng thật là khó chịu, thân thể càng ngày càng nóng, nóng làm nàng cơ hồ chịu không nổi, chỉ có thể nắm chặt hai tay, dựa vào sự đau đớn mang lại để chống đỡ ý chí gầy còm của nàng.
Chỉ cảm thấy hắn dừng bước, trong lồng ngực phát ra mấy phần ý cười: “Không cần phải tìm, hắn đã muốn đến.”
Vừa nghe xong hắn nói, liền lại thấy thân thể bay bổng lên, nhưng mà lần này hình như là hắn thi triển khinh công, hướng tới không trung bay đi.
Trong đầu Thủy Dạng Hề lúc này một mảnh hỗn độn, ít có thể suy xét.
Chỉ nghe thấy có người quát: “Buông tỷ tỷ / tẩu tẩu của ta ra.” Sau đó là một trận giao thủ. Lòng của nàng cuối cùng cũng thả xuống dưới.
Lúc này, xác thực là đám người Nam Cung Ngự Cảnh chạy tới.
Tống Nương thấy Thủy Dạng Hề hướng ẩn ý bảo nàng, liền vội vàng nói vài câu với Tử nhi, đợi Đông Ly Hạo trở về, làm cho hắn nhanh chóng đuổi tới Phong Ngâm các, sau mới chạy về phủ tam hoàng tử.
Vấn đề là khoảng cách từ Hồng lâu tới phủ tam hoàng tử so với khoảng cách từ Hồng lâu tới phong ngâm các, thật sự xa hơn rất nhiều. Hơn nữa, về tới phủ hoàng tử, lại được Trần Khải báo cho biết tam hoàng tử ra phủ còn chưa về. Tam đại thị vệ cũng tùy thân tam hoàng tử mà đi, ngay cả ngày thường thường áo xanh nam tử cũng không biết tung tích.
Tống Nương nhất thời nóng nảy, sao lúc nào có sự tình trọng yếu, một người cũng đều tìm không thấy. Nghĩ vừa rồi nhớ đến Thủy Dạng Hề trước khi đi đề lại ánh mắt ngưng trọng, nên chắn chắn sẽ phát sinh tình huống nguy hiểm gì đó, nếu mà tới chậm... Có lẽ, hậu quả sẽ khó mà tưởng tượng được.
Một mặt cho người ra phủ tìm kiếm tam hoàng tử, một mặt làm cho người bên hồng lâu nhanh chóng đi nghe ngóng tin tức, nhân thủ để nàng hiện tại có khả năng điều động, cũng chỉ có hồng lâu.
Trái chờ, phải chờ, thời điểm nàng cảm thấy không thể đợi thêm nữa, thì rốt cục thấy tam hoàng tử cùng tứ hoàng tử, Thủy nhị công tử, còn có Trương thái y cùng nhau vào trong phủ.
Trong lòng nàng thế này mới thả xuống dưới, nghĩ trong lòng, coi như là Bồ Tát phù hộ.
Vì thế, đoàn người liền như vậy vội vàng chạy tới Phong Ngâm các. Vừa tới trước cửa Phong Ngâm các, liền thấy một nam tử đầu đội nón ôm Thủy Dạng Hề, máu trên tay nàng vẫn không ngừng chảy làm nhiễm đỏ cả vạt áo trước ngực nàng. Làm ra một cảnh xuân, xinh đẹp làm k