Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342698

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2698 lượt.

inh hãi lòng người.
Làm cho máu vẫn không ngừng chảy, đến lúc ướt cả quần áo, không biết là bàn tay bị móng tay cắm vào bao nhiêu lần, tình trạng như thế không biết nàng đã trải qua sự giày vò như thế nào, chỉ phải dùng sự đau đớn khi móng tay đâm vào da thịt, một lần lại một lần nhắc nhở, mới có thể có tình trạng như thế này.
Những mảng áo bị nhiễm đỏ lại không ngừng mở rộng, làm chói mắt Nam Cung Ngự Cảnh, màu đỏ càng thêm đỏ. Phẫn nộ dưới đáy lòng như cuồng phong nhanh chóng dâng lên. Tim hắn đau, trong lòng hắn đau, Hề nhi của hắn, hắn ngay cả một cọng tóc cũng không làm bị thương nàng, nhưng mà hôm nay, kẻ nào làm bị thương nàng nặng như thế? Hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
Hai tay nắm chặt thành quyền, khớp xương răng rắc vang lên. Chân khí trong cơ thể dĩ nhiên theo tức giận, không ngừng bay lên. Trương thái y bên cạnh vội vàng kéo tay hắn nói: “Tam hoàng tử xin bớt giận. Nếu là Tam Hoàng phi thấy ngươi như vậy, nhất định sẽ không đáp ứng. Thật vất vả mới áp chế được độc, trăm ngàn không thể lỗ mãng.”
Nam Cung Ngự Cảnh ngoái đầu hung hăng trừng mắt hắn một cái, cũng không thèm quan tâm.
Giữ không trung Nam Cung Ngự Linh cùng Thủy Giác Hiên, ở thời khắc này đã phi thân đi lên đoạt người.
Nam Cung Ngự Linh cùng Thủy Giác Hiên chiêu chiêu ngoan chuẩn, từng bước tấn công, mà Thịnh Hạ quốc thái tử tay còn ôm Thủy Dạng Hề, chỉ có thể dựa vào khinh công không ngừng né tránh.
Nhưng Nam Cung Ngự Linh cùng Thủy Giác Hiên đâu phải là kẻ đầu đường xó chợ, không qua một khắc, Thịnh Hạ quốc thái tử liền bại trận.
Hắn ném Thủy Dạng Hề vào trong lòng Nam Cung Ngự Cảnh, nói: “Nếu là không thể cam đoan an nguy của nàng, còn không bằng tha nàng đi.” Chỉ lạnh lùng trong ném ra những lời này, liền phi thân ly khai.
Nam Cung Ngự Cảnh tiếp nhận Thủy Dạng Hề, như lấy được trân bảo liền đem nàng chặt chẽ ôm vào trong ngực, chỉ thấy khuôn mặt nàng ửng hồng, cắn chặt đôi môi, tay như cũ gắt gao nắm chặt, một chút cũng không buông lỏng, cảm giác như một khi buông lỏng, sẽ lâm vào vạn kiếp bất phục.
Nam Cung Ngự Cảnh nhẹ giọng nói: “Hề Nhi, là ta, buông lỏng tay ra, nắm như vậy sẽ làm bị thương chính mình.” Giọng điệu vạn phần ôn nhu, thành khẩn đầy tính ý, chứa đựng chua xót trong lòng, nhiều điểm phiền muộn, hết sức lo lắng cùng đau lòng, nhè nhẹ tự trách.
Thủy Dạng Hề phảng phất nghe thấy thanh âm từ bên trên truyền xuống, có một chút chần chờ, một phen choáng váng vừa rồi đã khiến nàng mất đi ít khí lực còn sót lại. Mị dược này rất lợi hại, nàng thế nhưng nghe thấy được thanh âm Nam Cung Ngự Cảnh, hơi thở của hắn cũng vờn quanh nàng.
Tay nàng giống như xà quấn lên cổ hắn, vươn người lên, đôi môi nhanh chóng hôn lên môi hắn. Lúc này, dược tính trong cơ thể nàng là chúa tể, nàng hoàn toàn bị nó khống chế, hết thảy, là theo bản năng không ngừng đòi hỏi, dường như vĩnh viễn cũng không thể thỏa mãn.
Máu tươi lúc này sáng chói như ánh mặt trời, vây quanh hai người, tầng tầng lớp lớp, gắn bó không rời.
Nam Cung Ngự Cảnh kéo nàng xuống, nhìn nhìn mọi người xung quanh, có chút cảnh cáo kêu một tiếng “Hề Nhi.”
Thủy Dạng Hề lúc này làm sao có thể nghe thấy, chỉ không ngừng cọ xát lên người Nam Cung Ngự Cảnh.
Trương thái y thấy có chút không đúng, trên mặt một phen suy nghĩ cẩn thận, ánh mắt thâm trầm, tiến lên nói với Nam Cung Ngự Cảnh: “Ta thấy có chút kỳ quái, để ta bắt mạch cho nàng.”
Nam Cung Ngự Cảnh gật gật đầu, cố gắng giữ chặt Thủy Dạng Hề.
Sau một lúc, Trương thái y mới buông lỏng tay ra, lông mày nhăn lại, những nếp nhăn có thể kẹp chết mấy con muỗi: “Nàng trúng mị dược. Hơn nữa, là mê huyễn mị dược. Trách không được, cánh tay bị chính móng tay của nàng cắm tới chảy máu. Loại mị dược này cực kỳ lợi hại, có thể kiên trì đến bây giờ, đã là kỳ tích.”
Nam Cung Ngự Cảnh nghe thấy thế, ngoan ý trong đáy mắt cơ hồ có thể cắn nuốt tất cả mọi người. Mê huyễn mị dược, là cực phẩm mị dược, người trúng mị dược này thần chí không rõ, vô luận trước mặt là người hay động vật, thì ở trong đầu, đều là người nàng suy nghĩ trong lòng. Đây là biện pháp phổ biến mà các tần phi dùng để trừng phạt cung nữ không nghe lời ở trong cung.
Đáng sợ nhất là, loại mị dược này mặc dù không phải độc, nhưng rất khó giải. Nếu như trong vòng mười hai canh giờ không cùng người khác ái ân, thì thất khiếu sẽ chảy máu đến tử. (thất khiếu: gồm hai tai, mũi, hai mắt và miệng)
Nam Cung Ngự Cảnh không nói hai lời, ôm Thủy Dạng Hề liền đi về phía phủ tam hoàng tử.
Đến Lâm Thủy các, Nam Cung Ngự Cảnh đem Thủy Dạng Hề nhẹ nhàng đặt ở trên giường. Nhìn bàn tay nàng tràn đầy máu tươi, trong lòng không khỏi lại có một trận co rút đau đớn, chậm rãi cúi xuống đến gần nàng, ôn nhu nói: “Hề Nhi, ta vốn định chờ ngươi khi nào cam tâm tình nguyện, chuẩn bị tốt đón nhận ta, thì ta sẽ muốn ngươi. Nhưng mà thế sự khó lường, không thể tưởng tượng được lại gặp phải tình huống như bây giờ. Hề Nhi, ngươi sẽ trách ta sao?”
Nói xong, đôi môi ôn nhu hôn lên môi của nàng, nhè nhẹ chà xát, giống như gió thổi trên mặt hồ, vô cù


Teya Salat