Thoát Không Khỏi Ôn Nhu Của Anh
Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342713
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2713 lượt.
ự là Thục phi, như vậy mười mấy năm trước, độc của chủ thượng cùng nàng ta không thoát được quan hệ.
Chính là khổ nỗi quy định trong tổ chức, bất cứ lúc nào chỗ nào, cũng không được tự tiện điều tra một điều gì về việc tư của chủ thượng. Bởi vậy, quan hệ của chủ thượng cùng người trong cung, hắn cũng không biết được nhiều, đây cũng là một trong những việc cản trở hắn tìm ra chân tướng.
“Thục phi thừa nhận là nàng hạ độc?” Thủy Dạng Hề lặp lại hỏi, nháy mắt thấy trong mắt lại cười tươi như hoa, “Như thế, động cơ giết nàng đã tìm được rồi. Aiz, nàng vừa chết, tội danh này của nàng vĩnh viễn thuộc về nàng a.”
“Nếu thật sự là tự sát do sợ tội, còn có thể chấp nhận được. Có lẽ, sự kiện hạ độc này, như là lời cảm ơn. Đáng tiếc a đáng tiếc, lại cố tình bị ta phát hiện được điểm không nên phát hiện.” Thủy Dạng Hề thanh âm ngập ngừng, tay lại không tự giác nhanh cầm chặt,” Người giết nàng, mới là người chân chính hạ độc. Hảo một cái kế kim thiền thoát xác, muốn dùng một người chết để nhận thay tất cả tội danh, mà chết vô đối chứng, không thể không nói, người này quả thật là cao, tâm cơ cũng quả thật đủ thâm.”
Trương thái y nhìn nàng thản nhiên nói xong, tiếng nói bình tĩnh không có gợn sóng, nhẹ nhàng ôn nhu, nhưng nghe trong tai lại làm cho người ta có cảm giác không rét mà run. Hắn nhìn đến u quang trong mắt nàng chớp lên, kéo dài tới mâu quang, như là từng cây đinh một rơi xuống, tiếp theo, đó là một người tiếp một người bước lên trên người, người dính đầy máu, vĩnh không thể xoay người.
Nguyên lai, nàng thật sự không phải là người thiện lương. Mặc dù chưa nói là tâm ngoan thủ lạt, bất quá, có cừu tất báo, hắn tin tưởng, ở trên người nàng, có thể phát huy hết tác dụng.
“Nhưng hiện này thi thể Thục phi được đặt ở cung điện ban đầu của nàng – Thúy vi cung, không cho bất luận kẻ nào tới gần. Chỉ chờ ba ngày sau hạ táng.” Trương Thái y mặt nhăn nhíu mày nói, như vậy, còn có chuyện khó giải quyết.
“Ha ha,” Thủy Dạng Hề lại cười nói, “Chỉ là một cái cung điện Thúy vi cung, làm sao có thể làm khó ta cũng Trương thái y? Có phải thế không?”
Trương thái y nhìn ý cười chế nhạo trên mặt nàng, cảm thấy bất đắc dĩ, Tam Hoàng phi vừa mới còn một bộ thần sắc dọa người, chỉ trong nháy mắt, liền thay thành sắc mặt như này, cùng nàng hợp tác, là người bất hạnh nhất trên đời này.
Vào thời điểm buổi trưa, tại cung điện Thúy vi cung, trong lúc tất cả cung nhân chuyển giao.
Hai bóng người, thừa dịp lúc sơ sẩy của nhóm cung nhân, thân hình nhoáng lên một cái, liền vào Thúy vi cung. Bên trong Thúy vi cung, đã không có sự huy hoàng ngày xưa, trong chính điện của cung, chỉ đơn độc có một chiếc giường lớn, không có nhiều trang sức, cực kỳ đơn giản.
Trên giường, dung nhan diễm lễ ngày xưa của nữ tử, nay chỉ còn lại một cái thân thể, lẳng lặng nằm ở nơi đó, nhắm chặt hai mắt làm cho người ta có ảo giác, nàng chỉ là đang ngủ.
Thủy Dạng Hề đến gần nàng ta, nhìn người chết ở trước mặt, trong lòng nói không có chút sợ hãi, là không có khả năng. Nàng như cầu cứu nhìn Trương thái y. Nàng quả thật không biết ra tay như thế nào.
Trương thái y nhìn nàng, thở dài nói: “Tam Hoàng phi, ngươi trước một phen nhìn kỹ toàn bộ thân thể Thục phi, xem có chỗ nào khả nghi không. Còn lại, ta sẽ khám nghiệm.” Hắn kiên quyết sẽ không xem thân thể của Thục phi, bởi vậy, bước đầu tiên này cũng chỉ có thể giao cho Tam Hoàng phi, y theo sự cẩn thận của nàng, việc này nhất định sẽ không vấn đề gì.
Thủy Dạng Hề nhíu nhíu mày, gắt gao mím chặt môi, tay sợ hãi xốc lên mảnh vải trắng che chắn Thục phi, trong lòng mặc niệm nói, không sợ, không sợ, dù sao ta đã muốn là quỷ, cho dù nàng ta tìm đến, coi như là đồng loại đi.
Chậm rãi cởi bỏ cổ áo của Thục phi, một vệt hồng bỗng nhiên xuất hiện ở trong mắt. Dấu vết kia đã muốn tản ra một chút, nhìn thật là dọa người. Chắc chắn đây là do thắt cổ tạo thành. Kéo dài đến nửa cổ, xem ra không phải bị giết chết rồi mới treo lên.
Tiếp tục cởi quần áo của Thục phi ra, một tầng đến một tầng, rốt cục toàn bộ thân thể Thục phi bại lộ ở trước mắt của nàng. Nàng bất giác nuốt nuốt nước miếng, trong lòng thậm có tư vị không nói lên lời, cảm thấy bản thân mình như thế nào lại giống như cái đăng đồ tử.
Nữ nhân xem thân thể nữ nhân, nhưng lại lăn qua lộn lại để xem, nếu còn sống, có lẽ nàng còn có thể có tâm tình thưởng thức một chút, nhưng mà thực tế nàng ta đã chết, điều này làm cho nàng cảm thấy có chút ghê tởm.
Lông mày của nàng nhăn ngày càng chặt, đã muốn làm ra ngàn vạn cái khe. Vẫn xem cẩn thận như cũ. Chính mình đề nghị, đương nhiên phải tiếp tục xem tiếp. Thục phi có làn da thật đẹp, trắng tinh, không tỳ vết nào, trong hoàng cung quả nhiên là nơi mỹ nhân tụ tập, làm hoàng đế, thật đúng là người hưởng phúc.
Nàng xem thân thể Thục phi từ trên xuống dưới vài lần, trừ bỏ trước ngực một cái điểm đỏ như bị chọc gì đó, vết máu trên tay trên chân, toàn thân cao thấp ngay cả nốt ruồi đều không có.
Nàng cẩn thận nhìn điểm đỏ kia, không phải nốt ruồi, có vẻ giống sẹo. Điểm đỏ này ngay có