Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342717
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2717 lượt.
rong lòng hắn.
Nói xong, lại cúi đầu phủ lên đôi môi của nàng, chậm rãi mút vào, bá đạo nhấm nháp hương vị ngọt ngào của nàng. Tay không tự giác di động khắp ở thân thể của nàng, cách lớp quần áo vuốt ve, khiến cho Thủy Dạng Hề thấy cả người ngứa ngứa, có chút khó nhịn.
Không biết từ khi nào, vạt áo của nàng đã muốn nới lỏng, lộ ra một mảnh da thịt phấn nộn trước ngực. Nam Cung Ngự Cảnh thế này mới buông nàng ra, ánh mắt mê ly nhìn nàng, cúi đầu nói: “Hề Nhi, ta nghĩ muốn nàng...” Thanh âm khàn khàn mê hoặc màng tai Thủy Dạng Hề.
“Nhưng mà, phu quân thân ái, ta rất đói...” Thủy Dạng Hề thực vô tội nói, trong mắt chợt lóe lên sự giảo hoạt nhưng cũng không tránh được ánh mắt của Nam Cung Ngự Cảnh.
Nam Cung Ngự Cảnh hôn nhẹ ở môi nàng một chút, thở dài: “Hề Nhi quả nhiên là nhẫn tâm, nhưng mà vi phu cũng không nỡ cho nàng chịu đói. Vậy ăn cơm trước đi, sau muốn như thế nào, cũng phải đem tiểu trư như nàng ăn no đã.” Trong mắt đã tan mất sự mê ly, thanh tỉnh như thường, cẩn thận đem quần áo mặc chỉnh tề cho nàng.
Thủy Dạng Hề ôm cổ hắn, ở trên mặt hắn hôn một cái, nói: “Ân, phu quân là tốt nhất.” Ngữ khí lúc này tràn đầy ý tứ làm nũng, khác hẳn với bộ dáng lạnh lùng cao ngạo trong trẻo bình thường, hơn nữa lại chứa đựng phần nhiều thái độ của một tiểu nữ nhi. Làm cho Nam Cung Ngự Cảnh lại đem nàng ôm vào trong lòng, chặt chẽ ôm ấp.
Giằng co sau một lúc lâu, mới để cho hạ nhân mang đồ ăn vào.
Thủy Dạng Hề quả thật là đói bụng, một ngày hôm nay, trừ bỏ buổi sáng ăn một ít điểm tâm cháo loãng, ngoài ra còn chưa có ăn cơm. Vừa thấy sơn trân hải vị được mang đến đặt trên bàn, hai mắt liền tỏa sáng. Tinh thần lúc này chỉ tập trung vào ăn đồ ăn.
Nam Cung Ngự Cảnh nhìn nàng sớm đã không giữ được hình tượng Thủy Dạng Hề tao nhã như lúc bình thường, bất giác sủng nịch cười, cũng chỉ có lúc ăn cơm, Hề Nhi mới có thể giống như trẻ con, không cố kỵ cái gì.
“Nam Cung Ngự Cảnh, chàng hiện tại có thể giải Thiên Ảnh điểm huyệt cho ta được không? Chẳng lẽ chàng thật muốn ta cả đời như vậy?” Thủy Dạng Hề miệng đầy đồ ăn, đầu cũng không ngửng lên nói chuyện với Nam Cung Ngự Cảnh, thanh âm có chút mơ hồ không rõ.
Bất quá, Nam Cung Ngự Cảnh cuối cùng cũng nghe được rõ ràng. Hắn nhìn Thủy Dạng Hề vẫn như trước vùi đầu vào mỹ thực, ánh mắt có chút phức tạp, hắn hiện tại trúng độc, công lực không còn bằng trước kia, nếu mà, Hề Nhi khôi phục, về sau sợ là muốn đuổi theo bắt nàng trở về, cũng bất lực, huống hồ hắn hiện tại...
“Ta hiện tại nhiều nhất có thể sử năm tầng nội lực, giải không được Thiên Ảnh điểm huyệt.” Hắn nói đây là sự thật, muốn giải Thiên Ảnh điểm huyệt, phải bằng mười tầng nội lực của hắn.
Nam Cung Ngự Cảnh có chút áy náy nói: “Hề Nhi, thực xin lỗi. Nhưng mà ta không hối hận. Cho dù hiện tại có thể giải, ta cũng không nghĩ giải.”
Thủy Dạng Hề chỉ nhìn hắn một cái, lại lẳng lặng nhấm nháp mỹ thực của chính mình. Kỳ thật, hắn là người có cảm giác không an toàn, bất quá, chuyện này coi như là do nàng tạo thành cho hắn. Aiz, nàng cũng cảm thấy bất đắc dĩ a.
Nam Cung Ngự Cảnh có chút khẩn trương nhìn nàng, nói: “Hề Nhi tức giận?”
“Không, không có.” Thủy Dạng Hề lắc đầu, “Như thế nào có thể tức giận, không thể giải thì không thể giải. Thôi, ta cũng đã muốn có thói quen.” Như vậy, nàng chỉ có dựa vào chính mình mà từ từ giải điểm huyệt thôi. Hiện nay, công lực của nàng đã là khôi phục được một nửa.
Bữa cơm này, vì có hai người nói chuyện nên diễn ra cũng nhanh chóng.
Sau khi rửa mặt xong, Thủy Dạng Hề cảm thấy có chút bất an. Tuy rằng, nàng cùng Nam Cung Ngự Cảnh đã có quan hệ vợ chồng chi thật, nhưng đối với việc nam nữ thân mật vẫn thấy thẹn thùng như trước. Không có biện pháp, phương diện này, nàng vẫn có vẻ là một nữ tử bảo thủ.
Nam Cung Ngự Cảnh nhìn nàng co quắp, từ phía sau ôm chặt lấy nàng, nhẹ giọng nói: “Hề Nhi đừng sợ, đây là việc bình thường. Ta sẽ nhẹ nhàng.”
Quay thân thể của nàng lại, nhìn dung nhan mỹ lệ của nàng, những cái hôn ngọt ngào, như mưa bắt đầu hạ xuống...
Ngoài cửa sổ, im ắng, chỉ có ánh trăng lộ ra nửa mặt, nhìn xuân sắc trong phòng, xấu hổ phải trốn vào bên trong tầng mây. Dấu đi ánh sáng hiện tại duy nhất ở nhân gian.
Một đêm triền miên, một đêm không gió, một đêm ngủ thật ngon.
Khi nắng sớm của ngày hôm sau chiếu đến trên mặt Thủy Dạng Hề, thì nàng đã ngủ quá lâu. Trên giường đã không có bóng dáng Nam Cung Ngự Cảnh, nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt trời đã muốn lên thật cao, sợ là toàn bộ mọi người trong phủ cũng chỉ có nàng còn ở trên giường.
Bất quá, mọi người thấy việc này cũng không thấy lạ. Tính nàng tham ngủ, từ sau khi rơi xuống nước, chuyện này mọi người trong phủ cao thấp đều biết a.
Từ sau khi Vu Nhi mất tích, nàng vẫn không nha hoàn bên người, mọi công việc sau khi rời giường đều là chính nàng tự làm. Vừa mới rửa mặt chải đầu xong, liền nghe thấy Tống Nương bẩm báo, Trương thái y cầu kiến.
Trương thái y? Hôm qua mới gặp, hôm nay lại đến phủ, chẳng lẽ có phát hiện gì mới? Hôm qua suy nghĩ nửa ngày mới có chút manh mối, l