Thoát Không Khỏi Ôn Nhu Của Anh
Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342712
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2712 lượt.
ng tượng nàng tìm được nơi này có bao nhiêu vất vả.
Trương thái y đưa qua một chén nước, có chút bất đắc dĩ lắc lắc đầu, Tam Hoàng phi tìm đường đi thật sự không phải dùng hai chữ kém là có thể hình dung. Bất quá, hai ngày này hắn cũng đang muốn tìm nàng, nhưng không nghĩ, nàng lại tự mình tìm tới cửa, nghĩ thế, câu chuyện kế tiếp, nhất định là không tầm thường.
Khi mà Trương thái y còn đang suy nghĩ, thì Thủy Dạng Hề đã nói: “Trương thái y, xác chết của Thục phi, ngươi đã khám nghiệm chưa?”
Trương thái y nhíu nhíu mày, nhìn chằm chằm Thủy Dạng Hề một lúc lâu, nàng hỏi cũng quá mức hoang đường. Thục phi vô luận như thế nào, đều là hậu cung phi tần, cho dù sợ tội tự sát, cũng là phi tử của Hoàng Thượng, xác chết của nàng ta, sao có thể làm cho những người khác dễ dàng đụng chạm, huống chi là khám nghiệm tử thi.
“Không có, Tam Hoàng phi vì sao có thể hỏi như vậy? Thân thể của hậu cung phi tần, sao có thể để cho người ta vô cớ nhìn trộm?” Trải qua một đoạn thời gian ở chung, hắn vẫn biết nàng tuy rằng thông minh tuyệt đỉnh, nhưng mà, đối với một ít phương diện lễ nghi quả thật biết rất ít. Nhưng, là đại tiểu thư của Thủy tướng phủ, không thể nào không biết những lễ nghi đó. Đây là bí ẩn trong lòng hắn vẫn không lý giải được.
“Chẳng lẽ ngươi không biết là, cái chết của Thục phi có chút kỳ quái sao?” Thủy Dạng Hề nghe hắn nói như thế, không khỏi có chút buồn bực, hắn chẳng lẽ không có suy nghĩ gì.
Trương thái y nghe xong, vô vị cười cười, tay bưng chén trà lên, hắn quả thật cảm thấy kỳ quái, cho nên từ lúc vừa nghe được tin tức, liền âm thầm lẻn vào nhà tù xem xét một phen, nhưng cũng không phát hiện được điều gì. Thế nên cũng chỉ từ bỏ.
Bất quá, xem ra hiện tại, Tam Hoàng phi cũng không đồng dạng phát hiện giống hắn, hoặc là nói đã phát hiện được điểm mấu chốt, có thể trực tiếp khẳng định Thục phi chết nhất định không phải là sợ tội tự sát đơn giản như thế. Trong lòng không khỏi xẹt qua một tia cười khổ, vị Tam Hoàng phi này thông minh, làm cho người khác vừa đố kị lại vừa yêu thương.
“Theo ý tứ của Tam Hoàng phi, là phát hiện được điều gì?” Có lẽ phát hiện được cái gì, nên làm cho nàng nghĩ đến khám nghiệm tử thi Thục phi. Mà cũng chỉ có nàng mới có thể nghĩ ra loại phương pháp kinh người này.
Thủy Dạng Hề đưa tay mở ra ở trước mặt hắn, nói: “Ta ở trong nhà tù phát hiện cái này. Gian nhà tù kia quá mức sạch sẽ, đến nỗi không nhiễm một hạt bụi, điều này không phù hợp lẽ thường. Bất quá, nếu nói, có tên lao đầu nào thích sạch sẽ, cũng có thể giải thích được. Nhưng mà sự thật là, ở dưới chân bàn có một mảnh đóa hoa...” Nàng nói đến chỗ này, liền ngừng lại, tin tưởng, hắn đã là nghĩ ra vấn đề ở chỗ nào rồi.
Trương thái y đôi mắt sáng ngời, trầm tư sau một lúc lâu, hỏi: “Nhưng mà đóa hoa này cũng có thể là lao đầu hoặc là thị vệ chính mình mang vào.”
Thủy Dạng Hề lắc lắc đầu, nói: “Đóa hoa này tương đối tươi mới, thời gian hái xuống, lâu nhất bất quá một đêm mà thôi, theo như hình dạng cùng màu sắc hiện tại, bị hái xuống nhất định ở giai đoạn đang chớm nở. Mới vừa rồi, ta đi qua hoa viên, từng nhìn kỹ qua, tuy nói sáng nay có một trận mưa xuân rơi xuống, bất quá những đóa hoa bị mưa làm rụng, phần lớn là hoa đang nở rộ. Hoa bị rụng rơi xuống cũng tương đối có trật tự, từ ngoài vào trong. Mà có ít đóa hoa chưa nở hẳn, rất chắc chắn trên cành, cố tình thiếu như vậy đóa hoa như vậy, nhất định là bị người mạnh mẽ hái đi. Mà giầy của mấy tên thị vệ vẫn chưa ướt nhẹp, như vậy là thủ một đêm trong nhà tù, còn chưa kịp đi ra ngoài, lại gặp việc Thục phi tự vẫn trong lao, sau khi khẩn cấp báo cho Hoàng Thượng, lại nhận được đạo thánh chỉ mà không thể không tiếp tục giữ nguyên cương vị. Mà Thục phi tìm không thấy lý do là sợ tội. Cho nên, nhất định là có người lẻn vào nhà tù, còn việc Thục phi rốt cuộc chết do trực tiếp bị thắt cổ hay là giết xong mới đem xác chết treo lên, thì ta vẫn chưa khẳng định được, bất quá không thể không nói, người nọ làm được quả thật hoàn hảo.”
Nói xong, Thủy Dạng Hề lại đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình, lẩm bẩm nói: “Chỉ không biết, Hoàng Thượng đến tột cùng cùng nói gì với Thục phi nữa?” Nghiền ngẫm vuốt ve đóa hoa trong tay? Mà đóa hoa này ở trong thời điểm bọn thị vệ mê man, lại sắm vai nhân vật như thế nào? Trong lòng thực bội phục người đứng sau màn này.
“Xem ra, thật đúng là chỉ có thể kiểm nghiệm xác chết Thục phi mới tìm ra bước đi kế tiếp.” Trương Thái y nghe Thủy Dạng Hề nói xong, càng cảm nhận được sự thông minh của nàng, thật sự làm người ta phải nhượng bộ lui binh. Trong thời gian ngắn như vậy, đã đem mọi điểm nghi vẫn nghĩ thấu triệt như vậy. Nữ tử như thế, thế gian chỉ sợ cũng chỉ có thâm tàng bất lộ như tam hoàng tử mới có thể giữ chân được nàng. Quả thật là tuyệt phối a.
“Về phần,” Trương Thái y tiếp tục nói,” Nội dung câu chuyện giữa Hoàng Thượng và Thục phi đã nói, tuy rằng không phải rất rõ ràng. Nhưng mà Thục phi thật ra lại chính mồm thừa nhận là nàng đã hạ độc Hoàng Thượng.” Trong mắt hắn hiện lên một trận sương mù, nếu thật s