Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh
Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342592
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2592 lượt.
ài người đang dùng bao tải để thu thập thi thể của hắn, không biết là đi tới nơi nào.
Giết hắn diệt khẩu, đây là nằm trong dự kiến của nàng. Chẳng qua nàng muốn nhìn một chút bước kế tiếp Thái Hậu sẽ ứng đối như thế nào. Nhưng chung quy đã tới chậm. Lãng phí trong giếng kia quá nhiều thời gian.
Bất quá mật đạo kia làm người ta có chút sinh nghi.
Bỏ đi, nàng thở dài một hơi, chậm liền chậm đi. Vô luận như thế nào, những ngày kế tiếp này đều không yên ổn.
Giương mắt nhìn theo hướng Thừa Kiền điện một cái, trong con ngươi xẹt qua một chút ưu thương, không có chần chờ, không có do dự, không có gì tự hỏi, thân mình đã muốn hướng về chỗ đó bay đi.
Vào Cung Tìm Phụ Thân
Hoàng hôn như máu, bao phủ cung điện lặng im, cổ kính mà thiếu sức sống.
Từng mãng ánh sáng vàng rơi ở trên tầng tầng nóc nhà, hết nơi này đến nơi, nhàn nhã tự tại, như không người hỏi thăm.
Vạt áo lụa mỏng của nàng đảo qua đảo lại, bên trên có một ít bụi cùng cành lá cũng bị gió cuốn đi lơ lững trên không trung.
“Vẫn là bộ dáng cũ,” một tiếng thở dài mỏng manh trong không trung, dáng người như chim yến bay lượn trên không, như tinh linh nhẹ nhàng mà nhanh nhẹn.
Nhìn thái giám cung nữ năm này qua năm khác, ngày này qua ngày khác làm việc không hề cảm thấy phiền khi lặp đi lặp lại một loại công tác, một loại phiền muộn khác thường xẹt qua trong lòng. Hoàng cung, thật là cái nhà giam hoa lệ. Không chỉ giam thân người, càng giam lòng con người.
Năm tháng qua đi, không thay đổi chỉ có người cùng với lòng ham thích, thay đổi chính là cung điện kia ẩn ẩn lưu lại tiếc nuối cùng tang thương.
Ai, đây cũng là việc không thể làm gì khác được.
Mũi chân điểm nhẹ, như chuồn chuồn lướt nước dừng trên nóc nhà của Thừa Kiền điện, áo tím nhẹ nhàng uyển chuyển, tách biệt mà độc lập. Tựa hồ như cửu thiên tiên nữ hạ phàm.
Phía chân trời, mặt trời vẫn chưa hạ xuống hết, nhưng Thừa Kiền điện đã sớm đèn đuốc sáng trưng.
Từng hàng từng hàng đèn cung đình xâu thành chuỗi, thẳng đến nội điện. Chỗ ở của hoàng đế cùng người khác thật là không giống nhau a.
Đèn hồng mê li, làm mắt người ta hoa cả lên, cước bộ do dự qua lại trù trừ. Năm năm, hết thảy có như trước hay không?
“Hoàng cung này thật đúng là đủ lớn.” Niên Niên không tiếng động nỉ non.
“Đúng vậy, ngươi nói xem phụ thân chúng ta sẽ ở chỗ nào thế?” Thanh âm của Tuyền Tuyền như chim hoàng oanh, lại mang theo một tia ẩn ẩn lo lắng.
Niên Niên rất bất đắc dĩ liếc mắt nhìn Tuyền Tuyền một cái, đang nhảy lên đến mái hiên.
Là thanh âm hai cái tiểu quỷ.
Nàng nhíu nhíu mày một chút, nhìn hai cái thân ảnh màu tím kia hành động cực nhanh, chỉ biết bọn họ sẽ không an phận chờ nàng trở về. Bây giờ, bản thân tự tìm vào cung. Đây có phải là mèo con đi xa, chuột con liền làm loạn.
Thoáng thở dài một tiếng, đã không nhìn thấy hai thân ảnh nho nhỏ ẩn ở phía sau cây cột dưới mái hiên. Chỉ ẩn ẩn truyền đến thanh âm nói chuyện cẩn thận của bọn họ
“Tuyền Tuyền, nương có nói qua phụ thân nghỉ ngơi ở đâu hay không?” Thanh âm ngọt ngào non nớt mang theo tia lo lắng, cặp mắt trong trẻo kia thỉnh thoảng lại miết nhìn cung nữ thái giám cùng đội thị vệ đi qua bên ngoài.
“Không có,” rõ ràng lưu loát lên tiếng, lực chú ý của nàng không ngừng đặt trên những người đi trên đường.
“Tuyền Tuyền, nhiều người như vậy, nếu như bị phát hiện liền nguy rồi. Không bằng chúng ta đi vào trong phòng này hỏi một chút đi.” Niên Niên chỉ chỉ phía vào cung điện huy hoàng phía sau, nhìn trên cửa sổ lộ ra ánh sáng, cẩn thận nghe một chút, vẫn không phát giác có hơi thở của quá nhiều người
Tuyền Tuyền hí mắt xem cung điện kia một hồi, nhất thời cười nói: “Đúng nga, phòng ở này thoạt nhìn rất lớn, bên trong lại không có tiếng người. Niên Niên cuối cùng cũng thông minh một lần, đi thôi.” Nói xong, đã muốn thân mình nhanh hướng tới cửa mà đi.
Niên Niên không hảo ý nheo mắt liếc nhìn nàng một cái, cái gì kêu cuối cùng cũng thông minh một lần? Nếu không phải tình huống hiện tại không rõ, hắn chắc chắn sẽ bắt nàng nói rõ ràng.
Gắt gao giữ chặt nàng đang muốn đi phía trước: “Tuyền Tuyền thực ngu ngốc. Nếu đi qua như thế này khẳng định sẽ bị phát hiện, đến lúc đó liền không tìm thấy phụ thân.”
“Không phải ngươi nói xông vào trong phòng nhìn xem sao?” Tuyền Tuyền gạt bỏ bàn tay trắng nõn nhỏ bé đang nắm lấy xiêm y của nàng, “Bất quá đi như thế nào để vào nhà a? Chẳng lẽ ngươi muốn trèo cửa sổ?” Hai hàng lông mày cao cao gầy nhướng lên, tay nhỏ bé còn thuận tiện đẩy nhẹ trên cửa sổ, lắc đầu nói, “Không được, nếu là trèo cửa sổ lập tức khiến cho người ta phát hiện. Cửa sổ này thật rắn chắc a.”
Niên Niên lấy bàn tay nhỏ bé chỉ chỉ Tuyền Tuyền tiện thể vuốt vuốt đầu của nàng, hắc hắc cười nói: “Tuyền Tuyền quả nhiên thực ngu ngốc. Chờ sau khi thấy phụ thân, ta nhất định phải nói cho nương, Tuyền Tuyền mới là vô cùng ngu ngốc, không phải ta.” Hắn chỉ chỉ thị vệ đi qua trước mắt, tiến đến bên tai Tuyền Tuyền nói, “Bọn họ đi rồi trong chốc lát mới có thể trở về. Những người hai bên cửa lớn này