Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342594
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2594 lượt.
Gặp lại
“Thúc thúc thật đẹp,” ánh mắt của Tuyền Tuyền trợn tròn, con ngươi kinh ngạc trong veo như nước nhìn chằm chằm Nam Cung Ngự Cảnh, trong hai mắt đã không thấy ánh mắt cao ngạo mà mọi người thường nhìn thấy, còn lại chỉ là kinh ngạc như phát hiện được một điều vô cùng mới mẻ.
Nam Cung Ngự Cảnh không có bất kỳ động tĩnh nào, chỉ có chút run động nhìn đôi mắt của nàng giống hắn từng biết, tâm thần cũng không an bình hẳn lên.
Đó là đôi mắt của Hề Nhi, đạm như nước, nhẹ như khói sương, làm cho người ta không thể cầm giữ được; cũng từng giận như lửa, vui vẻ như cầu vồng, làm cho hắn kinh hãi thật nhiều; gợi lên đau buồn như mới ngày hôm qua, làm cho hắn cực kỳ bi thương.
Tim lại ẩn ẩn làm đau lên.
Lại nghe hắn có chút gian nan nói: “Tiểu tử, ngươi nếu không buông hắn ra, phỏng chừng... Khụ... Sau một hồi, hắn sẽ hít thở không thông mà chết,” hắn cố gắng bình ổn giữ cỗ tanh ngọt trong cổ họng không cho trào ra.
Niên Niên chỉ lo nhìn hắn, làm sao còn nhớ rõ trong tay của hắn còn nắm một cái mạng người đâu.
Hắn quay đầu nhìn nhìn người đội mũ kỳ quái, do hắn nhất thời vô ý, đem mũi hắn và miệng bịt kín, đến mức đỏ mặt tía tai, vẻ mặt như khổ qua (mướp đắng)
“A, thật sự là ngại quá.” Niên Niên có chút thẹn thùng đem mũi của hắn lộ ra bên ngoài, “Ta còn không thể buông ngươi ra, trừ phi ngươi cam đoan sẽ không kêu to.” Cặp mắt to sáng lóng lánh rất nghiêm trọng nhìn chằm chằm hắn.
Cái công công kia hướng Nam Cung Ngự Cảnh nhìn lại, thấy hắn rất nhỏ gật gật đầu, mới đáp ứng xuống dưới.
Niên Niên được hắn cam đoan, thế này mới cười hì hì buông hắn ra.
Công công kia thoát ly ma trảo của Niên Niên không chút do dự rất nhanh vọt tới trước ngự án, nhanh chóng lấy ra một cái hộp, từ bên trong lấy ra một quả đan dược đen sì đưa cho hắn, cho đến khi hắn nuốt vào trong miệng mới rót một chén nước đưa cho hắn.
Hắn tiếp nhận, uống xong một ngụm, mới dịu xuống. Xem ra, độc này mỗi lần phát tác so với lần trước lại lợi hại hơn nhiều. Không biết có chống được đến khi Hề Nhi của hắn trở về không. Trong đôi mắt hiện lên một loại ưu thương, giống nhau trải qua năm tháng, chặt chẽ lắng đọng ở đáy mắt.
“Thúc thúc xinh đẹp không có việc gì đi,” một thanh âm yêu kiều, thanh linh uyển chuyển, nồng đậm lo lắng rơi vào trong tai Nam Cung Ngự Cảnh.
Hắn ngẩng đầu nhìn, cũng là tiểu cô nương kia, một đôi đôi mắt chứa đựng lo lắng, hắn giống như thấy được nàng vì hắn rơi lệ khi đó không chỉ có ưu thương. Không khỏi bật thốt lên kêu ra: “Hề Nhi... Là nàng sao?” Thanh âm hỗn loạn nồng đậm mong đợi, thẩm thấu thản nhiên kinh hãi, tựa hồ còn có nhiều điểm khiếp đảm.
“Thúc thúc Xinh đẹp, ta không gọi Hề Nhi, ta gọi là Tuyền Tuyền. Nương cùng Niên Niên đều gọi ta như vậy.” Vẻ mặt Tuyền Tuyền đầy ý cười, nhìn hắn tựa hồ không có việc gì, tâm trạng lo lắng cho hắn lúc đầu hiện đã rơi xuống.
Rất kỳ quái, nàng luôn không có lòng từ bi, nhưng vừa nãy vô cùng lo lắng cho người xa lại này. Cảm giác có một loại ràng buộc vô hình đưa bọn họ đến gần nhau, một chút liền rất đau rất đau. Nhìn hắn thống khổ, trong lòng lo lắng như là nhìn thấy mẫu thân thống khổ.
“Tuyền Tuyền... Niên Niên...” Nam Cung Ngự Cảnh nỉ non, miệng lại ho khan vài tiếng. Bất quá nghe đã không khó chịu như trước, hắn thở ra một hơi, “Tên rất êm tai,” trên mặt xả ra một chút ý cười.
“Là nương đặt cho,” nàng nói xong liền đi qua hướng hắn dựa vào, nhìn hắn nhăn mày, cảm thấy rất là chướng mắt, muốn nhu nhu giúp hắn một chút.
Đang lúc nàng cố gắng vươn tay, lại không biết một cái hắc y nhân ở đâu lóe lên một cái, một đạo kiếm quang liền muốn chém tới Tuyền Tuyền.
Người trong phòng xem thấy đều kinh hãi.
“Tuyền Tuyền cẩn thận,” một cái thanh âm non nớt mang theo hoảng sợ kêu ra.
“Tuyền Tuyền...” Nóc nhà cũng đồng thời truyền đến một tiếng quát to, theo đó là thanh âm đập phá.
Vụ làm ồn này, dẫn ra toàn bộ những hắc y nhân ẩn lấp trong phòng
Nhưng Niên Niên cùng tử y nữ tử kia chung quy là chậm một bước, đợi bọn hắn phản ứng lại, kiếm kia đã chém qua trên người Tuyền Tuyền.
Kiếm vô ảnh, ảnh không tiếng động, tất cả mọi người ngừng lại rồi hô hấp.
Chỉ thấy một đoàn nho nhỏ màu tím bắn ra ngoài, theo hướng đại điện bay đến.
“Tuyền Tuyền...” Niên Niên lập tức phản ứng lại, hướng Tuyền Tuyền chạy tới. Lúc này, đã biến mất vẻ bình tĩnh không phù hợp với trẻ nhỏ mà thường ngày hắn vẫn có, còn lại duy nhất là khẩn trương làm cho cả người hắn run run, “Đều là Niên Niên không tốt, đều là Niên Niên không tốt, Tuyền Tuyền ngươi không sao chứ?”
“Niên Niên...” Tuyền Tuyền có chút nức nở kêu lên.
“Ta đây, ta đây, Tuyền Tuyền, có phải rất đau hay không, chúng ta lập tức đi tìm nương được không?” Niên Niên thân thiết hỏi.
“Niên Niên, ta chảy máu,” Tuyền Tuyền đưa tay của mình đến trước mặt Niên Niên, “Vừa mới bị kiếm đụng phải. Hắn xuất hiện quá đột ngột, ta tránh đi bất quá vẫn là bị thương.” Đau quá, trước kia khi bị thương nương đều đã giúp nàng thổi thổi.
“Bị thương