Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342587
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2587 lượt.
đến tay sao?” Niên Niên vẫn là lo lắng hỏi, “Ta giúp ngươi thổi thổi.” Học bộ dáng của nương, mở miệng nhẹ nhàng thổi tới miệng vết thương của Tuyền Tuyền.
Tuyền Tuyền cái gì cũng không sợ, nhưng chỉ sợ nhìn thấy chính mình đổ máu. Mỗi lần sau khi bị thương, nương cùng hắn đều đau lòng không thôi.
“Niên Niên, ngươi xem, là nương này.” Tuyền Tuyền trong lúc Niên Niên vì nàng hết sức thổi thổi, mới ngẩng đầu nhìn tình hình trong phòng. Chỉ thấy một cái tử y nữ tử múa một dải lụa màu tím, xuyên qua hai mươi cái Hắc y nhân.
Tuyền Tuyền vừa mới nhìn thấy lợi hại của hắc y nhân, biết võ công của bọn hắn không thể so sánh với những người bình thường mà hắn gặp. Bọn họ rất ít nhìn thấy nương của bọn họ ra tay, căn bản không biết võ nghệ nương bọn họ đến tột cùng cao bao nhiêu. Lúc này vừa thấy, không khỏi đều trương cái miệng nhỏ nhắn.
Chỉ thấy nàng kia một thân tử y nhẹ nhàng, biểu tình trên mặt thấy không rõ, chỉ có thể thấy trong ánh mắt một cỗ lạnh lùng ngạo khí lan tràn mở ra, làm cho người ta không tự giác hướng bên cạnh đứng sát lại. Dải lụa trên tay không ngừng lại, uyển chuyển uốn lượn xuyên qua hắc y nhân mà đi. Chỉ hơi chạm phải một chút, liền không thể động đậy.
Bất quá trong chớp mắt, mọi người liền đều định trụ (không thể động đậy).
“Nương...” Nhìn nữ tử đang đứng, hai đứa bé đồng thời kêu lên.
Nữ tử coi như không có nghe thấy, đứng tại chỗ không hề động đậy, chỉ hơi hơi nhìn thấy thân thể của nàng càng không ngừng run run.
“Ngươi là... Hề Nhi...” Có chút hoảng sợ, có chút nghi ngờ, có lẽ còn có nhè nhẹ sợ hãi, Nam Cung Ngự Cảnh chần chờ mở miệng. Nữ tử trước mắt này không phải đúng là cô gái mà hắn chờ suốt năm năm sao?
Thủy Dạng Hề chậm rãi gỡ bỏ đi cái khăn che mặt, gật gật đầu. Nước mắt sớm đã rơi dọc theo quai hàm duyên dáng rơi xuống dường như đang phát ra tiếng tí tách.
“Đúng vậy, ta là Hề Nhi của ngươi. Ta đã trở về.” Cổ họng cứng rắn cứng rắn, cơ hồ phát không ra tiếng.
“Hề Nhi...” Một câu chưa xong, cơn ho vừa dừng lại một lần nữa lại hoành hành, một trận ho khan mãnh liệt đánh úp lại, một cỗ tanh ngọt một lần nữa phun ra từ cổ họng kia
“Nam Cung Ngự Cảnh...” Thủy Dạng Hề vừa thấy trong miệng hắn trào ra máu, trong lòng cả kinh. Nhất thời té ngã xuống đáy cốc. Nàng cảm thấy sợ hãi, chưa bao giờ sợ hãi như thế.
Nàng mới nhìn thấy hắn, trời cao sao có thể tàn nhẫn như thế.
Dưới chân vừa động, nàng đã đứng ở bên cạnh giúp đỡ hắn.
Từ công công bên cạnh đã có chút không rõ tình trạng hiện tại, muốn ngăn lại nàng, nhưng vừa mới nhìn thấy lợi hại của nàng, tất nhiên là không dại dột đưa lên tánh mạng của chính mình. Ngay cả ám vệ của Hạo thiếu gia đào tạo riêng để bảo vệ hoàng thượng cũng thua trong tay của nàng, nghĩ đến nữ tử này lai lịch không đơn giản.
Hai đứa bé thấy tình cảnh Thủy Dạng Hề như thế, đều chạy đến bên người, hỏi: “Nương, chẳng lẽ vị thúc thúc xinh đẹp này chính là phụ thân sao?”
Khúc nhạc hòa thuận vui vẻ
Thủy Dạng Hề lúc này không rảnh bận tâm hai tên tiểu quỷ đang dính sát vào người kia, tay nàng nhanh chóng bay xẹt qua trên người Nam Cung Ngự Cảnh, điểm nhanh những huyệt nơi đại mạch của hắn, làm cho độc tố ở trong cơ thể không thể chạy nhanh.
“Đi gọi Trương Thái y.” Đầu cũng không chuyển, lo lắng mà lo sợ không yên thản nhiên phân phó với thái giám phía sau.
Nam Cung Ngự Cảnh trợn mắt nhìn nàng, bàn tay suy yếu ở không trung phất tay áo, đối với Từ Công công ra hiệu. Liền thấy Từ Công công tìm kiếm ra một cái hộp gỗ hồng đến. Bên trong chính là một viên đan dược nhưng so với trước kia đã dùng có chút không giống.
“Hoàng thượng,” Từ Công công có chút do dự đem dược đưa tới trước mặt Nam Cung Ngự Cảnh, “Trương thái y phân phó nếu không đau đến vạn bất đắc dĩ thì không thể dùng thêm loại dược này,” một đôi mắt đục ngầu hơi hiển lo lắng nhìn chằm chằm Nam Cung Ngự Cảnh, trong đó rõ ràng có ý khuyên giải an ủi.
Nam Cung Ngự Cảnh muốn trưng ra một khuôn mặt tươi cười không ngại, tiếc rằng ngực quả thật đau chẳng thể động, ngay cả cười cũng đã muốn thành một việc gian nan, chỉ phải đành nhắm mắt từ bỏ. Nhưng vẫn đưa một cái tay mới vừa rồi ra.
“Như thế nào, thuốc này không thể dùng sao?” Thủy Dạng Hề tiếp nhận dược từ trong tay Từ Công công, tinh tế đoan trang đứng lên.
“Không phải không dùng được, mà là thuốc này đã được Trương Thái y sở xứng là loại dược cuối cùng không dùng”. Trong mắt Từ Công công hiện lên một chút dày đặc, “Trương Thái y nói đây là một tổ dược ăn vào có thể ép tới độc trụ trong cơ thể, nhưng như thế cũng chứng tỏ rằng độc trong cơ thể Hoàng thượng lại nguy hiểm thêm vài phần.”
Cái gì? Thủy Dạng Hề cầm dược trong tay, nhìn Nam Cung Ngự Cảnh, chỉ thấy đôi mi hắn nhíu lại, mồ hôi lạnh trên trán ứa ra, cổ họng hô hấp khó khăn, nên mạnh mẽ đè nén sự ngai ngái trong lòng ngực.
Nàng nhẹ cắn môi dưới, đem dược đưa vào trong miệng của hắn. Vô luận như thế nào, trước giải khẩn cấp đã, nàng nhất định sẽ tìm được giải dược, nhất định.
Sau một lúc lâu, Nam Cung Ngự Cảnh cuối cùng cũng tr