Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342586
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2586 lượt.
ầm tĩnh lại. Độc kia hiển nhiên đã lại một lần nữa bị đè nén xuống. Hắn nâng lên hai mắt, yên lặng nhìn Thủy Dạng Hề, trong con ngươi giống như hiện lên nhiều cánh hoa, phấp phới bay tán loạn, đem Thủy Dạng Hề tầng tầng lung trụ. Lại thâm thúy giống như một hắc đàm, sâu không thấy đáy, cơ hồ muốn đem Thủy Dạng Hề thu hết toàn bộ.
Thủy Dạng Hề hoàn toàn ngây người, chỉ có thể mặc cho ánh mắt chính mình theo đôi mắt hắn giằng co, lại giằng co, thẳng đến cuối cùng, cứ như đang chìm vào trong lòng nước vô tận.
“Hề Nhi.” Một tiếng kêu nhẹ nhàng gọi, như hồng mao bay lên, uyển chuyển thưa thớt.
“Ân...” thật lâu mới có tiếng đáp lại, giống một tiểu hài tử biết nghe lời.
“Hề Nhi...” Thanh âm thoáng kéo dài, ôn nhu ở trong không khí rêu rao, có vui, có buồn, hỗn hợp tư vị mà cũng không phải tư vị.
“Ân...” Tiếng nói ách, thoáng lớn hơn. Đem đôi tay trước mắt nắm chặt, nàng mỗi ngày mỗi đêm đều đã tưởng tượng cả mười lần, trăm lần thậm chí cả ngàn lần được chính nam tử này ôm vào lòng, “Nam Cung Ngự Cảnh, ta ở đây, ta ở đây, ta ở đây. Ta thực nên trở về sớm một chút, ta không bao giờ rời khỏi chàng nữa...”
Hắn đem nàng kéo lại ngồi dưới tháp, nhẹ tay mơn trớn mặt nàng, mắt của nàng, mi của nàng, chậm rãi hôn tới nước mắt rơi trên mặt nàng: “Hề Nhi không cần gạt ta nữa. Vô luận nàng đi nơi nào, ta đều sẽ chờ nàng.”
Từ Công công đứng ở một bên lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, này, đây chính là hoàng hậu nương nương mà Hoàng Thượng đợi… đã nhiều năm sao? Này, chính là hoàng hậu nương đã không còn tồn tại nương ở trong miệng mọi người nói sao? Hắn khẽ liếc mắt sang hai tiểu hài tử giống nhau như đúc bên cạnh, chẳng lẽ đây chính là hoàng tử cùng công chúa?
Trong lòng khẽ kinh hãi, hoàn hảo vừa rồi không có kêu người tiến đến, bằng không đã phạm tội lớn rồi. Nhìn hai người đang ôm nhau trên long tháp kia, hắn cũng nhịn không được mà rơi lệ. Hoàng Thượng cuối cùng cũng hết khổ, rốt cục cũng chờ được ngày hoàng hậu trở về. Nhiều năm chua xót cuối cùng cũng có ngày hồi báo.
“Hoàng tử, công chúa, xin đi cùng lão nô.” Hắn lại khẽ nhìn hai người trong mắt chỉ có lẫn nhau kia, giờ phải đem trả không gian cho bọn họ, về phần hai tiểu quý nhân này hắn liền đi an bài trước vậy.
Niên Niên cùng Tuyền Tuyền vốn không tình nguyện đi theo lão công công đang đi ra ngoài kia. Nhưng lại xem thấy phụ thân cùng nương nương bọn họ tựa hồ đã muốn quên sự tồn tại của bọn họ. Y theo tính tình trước kia, bọn họ nhất định là phải náo loạn lên một phen mới bỏ qua, nhưng nay nhìn bộ dáng phụ thân cùng nương nương, bọn họ vẫn nên lựa chọn tạm thời rời đi. Dùng ánh mắt lưu luyến không nỡ rời, sau đó mới theo Từ Công công ra khỏi Thừa Kiền Điện.
“Hề Nhi đừng khóc,” Nam Cung Ngự Cảnh nhẹ lau nước mắt của nàng, hắn lại làm nàng rơi lệ. Tựa như mỗi lần nàng rơi lệ đều là vì hắn, nhìn một đôi mắt xinh đẹp kia tức thời liền sưng lên, đây là do hắn đắc tội qua, “Trở về là tốt rồi, Hề Nhi của ta trở về là tốt rồi. Võ công của nàng như thế nào khôi phục? Chưa từng có người nào mạnh mẽ giải được sau khi bị Thiên Ảnh điểm huyệt cả, mà còn có thể khôi phục võ công nữa?” Hắn đem đề tài chuyển hướng, nếu không nàng nhất định sẽ khóc một trận chết đi sống lại mất.
“A...” Thủy Dạng Hề quả nhiên nín khóc mỉm cười, “Đây có lẽ là do mệnh ta chưa đến lúc tuyệt, trong họa gặp phúc.”
“Sau khi ta rơi xuống vách núi, nghĩ đến chính mình chắc chắn là phải chết không thể nghi ngờ. Nhưng khi ta tỉnh lại thì thấy mình nổi trên ở trên một thủy đàm ấm áp. Cái thủy đàm kia có thể xem là ân nhân cứu mạng của ta. Chẳng những toàn thân không bị thương tổn gì, mà còn bảo vệ đứa nhỏ trong bụng ta.”
“Đứa nhỏ?” Nam Cung Ngự Cảnh có chút kinh ngạc, lúc này mới nhớ tới hai cái tiểu quỷ kia, “Chẳng lẽ khi đó nàng đã mang thai? Con của chúng ta có phải chính là Niên Niên cùng Tuyền Tuyền hay không?”
“Ân.” Thủy Dạng Hề gật gật đầu, lấy tay áo khẽ lau đi mồ hôi trên trán hắn, “Ngày ấy hoàng hậu tuyên triệu ta tiến cung, ta vốn định đem việc đã mang thai nói ra làm cho chính mình thoát được một kiếp. Theo như Trương thái y chẩn đoán, mới biết khi đó đã mang thai hơn một tháng. Nhưng mà, cũng ngay ngày hôm ấy, lại bị đánh rơi xuống vách núi.
“Còn may là thủy đàm kia đã cứu ta. Nói đến cũng kỳ quái, thủy đàm kia thật là kì lạ, so với những thủy đàm bình thường có điểm rất khác biệt. Nước một bên là ấm, một bên là lạnh. Bên ấm, có thể khiến kinh mạch đả thông, bên lạnh tuy rằng thấu xương, nhưng có thể làm cho người ta tập trung tinh thần, đối với việc gia tăng nội lực rất có có ích. Điều này sau này ta mới phát hiện.”
Thủy Dạng Hề thấy hắn lắng nghe chăm chú, nghĩ đến là muốn biết tình huống nàng ở đáy cốc. Nàng đơn giản nói hết một lần cho hắn rõ, cũng làm cho hắn không phải lo lắng.
Tiếng nói nhẹ nhàng, có ý trấn an cảm xúc: “Nói đến mới để ý, đáy cốc kia cũng có chỗ kỳ dị. Khắp nơi hoa cỏ thơm ngát, phong cảnh thật ra là chỗ tốt nhất trong thiên hạ. Nếu như muốn ẩn cư, thì đây là một địa phương tốt. Cây cỏ bên cạnh thủy đàm kia nhờ hấp thụ nước