XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342602

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2602 lượt.

y núi. Hai quốc gia trong lúc đó không kết giao nhiều, nên vẫn ngầm đề phòng lẫn nhau, mà nay, sao Thịnh Hạ quốc công chúa lại đột nhiên đến đây? Tuy rằng trong lòng trăm chuyển ngàn hồi, nhưng ánh mắt lại mở lớn, chỉ là muốn nhìn một chút công chúa cổ đại có phải như trong truyền thuyết người người đều nói khuynh quốc khuynh thành chi tư hay không?
Chỉ thấy Nam Cung Liệt khẽ gật một cái, liền nghe một tiếng thét dài: “Tuyên... Thịnh Hạ quốc công chúa đến ngự hoa viên yết kiến...”
Nhất thời, mọi người nín thở, dường như ai cũng đều ngướng dài cổ để chờ, ánh mắt đều không hẹn mà cùng nhìn về phía chỗ tối. Quả thực, là người thì đều có lòng thích đẹp, có ai dám nói trong đám người ngóng trông này không có kẻ mong chờ thấy sắc đẹp của vị công chúa kia? Một tia cười lạnh hiện lên khóe miệng.
Chỉ chốc lát sau, liền thấy một nữ tử khoác áo choàng đỏ nhũ bạc, thân thể thướt tha, dáng đi lay động hướng trong sân tiến vào, cúi đầu, khom lưng, đối với Nam Cung Liệt xá một cái. Môi anh đào đỏ sẫm, giống như được thắm từng giọt máu, dưới ánh trăng càng phát ra yêu dã, thần bí; ánh mắt Ma Mỵ, quyết rũ làm cho người trong vòng ba thước nhìn thấy đều thèm nhỏ dãi, đầu vừa ngẩng lên, liền câu dẫn không biết bao nhiêu linh hồn nhỏ bé; tiếng nói xinh đẹp, ẻo lả mềm mại làm người ta cả người run lên, nhăn mày cười một cái, đã khiến cho người hai mắt nhìn mãi không rời...
Thủy Dạng Hề không khỏi kinh hãi, người này rốt cuộc là hoàng thất công chúa hay là cô nương trong thanh lâu đi ra thế? Nàng ta như thế mà khúm núm quả thực làm da đầu nàng run lên. Nàng cũng không phát hiện, mài đã nhăn thành một đoàn, trong mắt hiện lên ánh sáng u tối. Khẽ liếc mắt nhìn toàn trường, tựa hồ mọi người đều bị nàng này một thân yêu mị làm mê hoặc. Thủy Dạng Hề có chút mệt mỏi liền đem ánh mắt dời đi, liếc mắt qua một cái thoáng nhìn như tùy tùng của công chúa, làn da ngăm đen, mặt râu quai nón, nên làm cho diện mạo thật của hắn nhìn không rõ lắm. Nhưng, ánh mắt hắn lại rất xinh đẹp, lông mi thật dài, che lại những gợn sóng trong đáy mắt, khiến người khác không nhìn rõ bản chất của hắn, trên người chỉ một thân y phục vải thô rách tầm thường, chiêu này hiển nhiên đã làm thân phận hắn thấp đi.
(*) Đây là một bộ phi của đạo diện Trương Nghệ Mưu, điệu múa này là do Chương Tử Di múa và Kim Thành Vũ kích trống.
Khúc dần dần từ tán nhập vào nhau, mà Nam Cung Ngự Vũ cũng bắt đầu cầm hòn đá lên, từng bước từng bước hướng về phía trống ném ra. Đứng bên trong vòng trống Thủy Dạng Hề nghiêng người một cái, tay phải vung lên một điệu múa, đoạn vải lụa bắt đầu bay về phía trống cổ, Một tiếng trống vang lên, khi hòn đá còn chưa kịp rơi xuống, thì nàng đã vững vàng đánh vào trống đó, hòn đá va chạm phát ra âm thanh càng nhanh, thì sự mềm dẻo kéo của nàng càng tăng. Dừng múa, sau đó là một điệu múa toàn thân, tay áo phải nhẹ bay lên, thì tay trái đã kéo xuống, trong phút chốc bay về phía sau trống cổ. Nam Cung Ngự Vũ sau khi ném hai hòn đá một lượt, liền có chút sợ run, hắn không nghĩ tới Thủy Dạng Hề thật sự có thể trước khi hòn rơi xuống đất, đã dùng vải lụa kích trống. Hơn nữa, tư thế lại vô cùng tuyệt đẹp, thanh lịch, kỳ ảo. Quần áo màu xanh lam, ở trong vòng tròn trống cổ, hoặc di chuyển, hoặc một cái ngửa người, một cái xoay người, một cái xoay tròn, liền có thể đem đoạn vải lụa kia múa rất sống động, tựa như bản thân nó cũng có linh hồn, lúc này cảnh này, thật đúng là ứng với tên điệu múa của nàng lam phượng vũ cổ. Nàng quả thật giống như con lam phượng hoàng thủy tinh ngạo mạn và đầy thần thánh.
Tiếng tỳ bà boong boong vội vàng, như rừng rậm im lặng, buộc chặt mà quỷ dị, đây là sự yên lặng trước khi bão táp. Thủy Dạng Hề nhẹ vung tơ lụa, dáng người uyển chuyển, mắt mang vẻ khiêu khích nhìn qua Nam Cung Ngự Vũ, theo tiếng nhạc, lâng lâng, khẽ vuốt vào mặt trống, không mang theo một chút tiếng vang. Đột nhiên, tiếng nhạc thanh thót vừa đổi, như thanh âm của cơn mưa lớn trút xuống, sự quyết đoán sát phạt trong đó làm lòng người ta cứng lại, Nam Cung Ngự Vũ lấy lại tinh thần, trong mắt hiện lên vẻ hứng thú, nhạc khúc như vậy, quả thật cũng chỉ có nàng mới xứng múa, bốp bốp hai tiếng, hai cục đá đồng loạt bắn ra, đánh lên trên mặt trống cổ, mà ở nơi vừa bắn trúng, lại phát ra thêm ba hòn đá nữa, giống như không cho Thủy Dạng Hề có lấy cơ hội để thở dốc, năm cục đá nhất tề bắn về phía trống cổ. Thủy Dạng Hề thấy thế, khẽ cười, chỉ thấy nàng xoay người khom lưng một cái, hai tay đã bắt đầu chuyển động, mọi người liền bắt gặp hai vệt sáng màu lam đồng thời bắn ra, bay về phía trống cổ bị đá đánh trúng, chỉ thấy hai ánh sáng màu lam xuyên qua màu đỏ ngang trời xuất thế, đợi cho tiếng vang vừa dứt mọi người nhìn lại, thì dây lụa một lần nữa đã bay về phía trống cổ, lần này không phải chỉ đánh một cái, mà liên tục đánh vào ba cái trống cổ, mọi người đều khiếp sợ chi cực. Mà lúc này, tiếng nhạc thanh đã đến trạng thái gấp gúc khẩn cấp, mà Thủy Dạng Hề ở bên trong vòng tròn trống cổ, cũng đã phát huy động tác nhanh đến đáng sợ. Toàn bộ người ở g