Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342880

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2880 lượt.

iữa sân, sắc mặt đều đại biến, một bên nhìn thấy Thủy Dạng Hề tài nghệ múa cao siêu như thế, một bên thì Nam Cung Ngự Vũ thế tới rào rạt gắt gao bắn vô số hòn đá, lần sau so với lần trước còn lợi hại hơn, lúc này, mọi người trong mắt trừ bỏ khiếp sợ cũng không còn gì khác, ở tình huống như vậy, sợ là không có mấy người còn bình tĩnh suy nghĩ gì nữa, chỉ tại trong lòng đang nghi hoặc, năm trống, làm sao có khả năng? Đã thấy dãy lụa màu lam vừa đánh vào ba mặt trống phía sau, phút chốc bay trở về trong tay Thủy Dạng Hề, mà nàng thì đứng ở giữa vòng tròn, trên mặt vẫn nụ cười yếu ớt bất diệt, tay phải đã nhẹ nhàng bắn về phía trước, mà lam thân ảnh bay về phía năm cái trống cổ, trong nháy mắt tựa như đoá thuỷ tiên bắt đầu nở ra trong nước, lại như chim phượng rực rỡ bay qua, chói mắt làm cho người ta không dời tầm mắt được. Nhất thời, nhạc dừng, trống vang, lam phượng múa cổ thuận lợi chấm dứt.
Một điệu múa nhảy xong, tuy rằng mất đi không ít thể lực, nhưng, nhìn tình huống toàn trường, trận thứ nhất nàng đã thắng.
Thật lâu, trong sảnh mới khôi phục lại, đều là những ánh mắt bất khả tư nghị nhìn Thủy Dạng Hề, giống như đang nhìn một người ngoài hành tinh vậy.
Thủy Dạng Hề có chút kinh ngạc, đây là biểu tình gì? Đang suy nghĩ thì đã thấy thân ảnh trước mắt nhoáng lên một cái, bàn tay đã chặt chẽ bắt được cổ tay của nàng, Nam Cung Ngự Vũ khẽ cười nói: “Tam Hoàng phi nội lực thật thâm hậu, quả khiến cho người ta mở rộng tầm mắt, trò đùa giỡn vừa rồi quả là...” Tiếng nói còn chưa dứt, thì mặt cũng biến sắc, như thế nào lại vậy?
Thủy Dạng Hề bị hắn lây sửng sốt luôn, đối với sự đụng chạm của hắn, nàng thập phần ghê tởm, nhưng cũng không có quá bằng phản ứng cực kỳ của nàng, lúc này ở trước mặt nhoáng lên một cái xuất hiện hai thân ảnh, trong nháy mắt, nàng đã tựa vào lòng của Nam Cung Ngự Cảnh. Một tay hắn ôm thắt lưng, một tay nắm lấy tay nàng. Chỉ nghe âm thanh lạnh lùng trên đỉnh đầu truyền xuống: “Nhị hoàng huynh tựa hồ đã quên, Hề Nhi là phi tử của hoàng đệ.”
Mà khác một thân ảnh cũng mở miệng nói: “Nhị hoàng tử nếu như muốn tỷ tỷ của ta, còn phải hỏi xem ta có đáp ứng hay không?” Thanh âm này là của Thủy Giác Hiên, nhưng mà trong thanh âm lại chứa đựng sự tàn khốc, so với trước đây đúng là cách biệt một trời một vực.
Mà Nam Cung Ngự Vũ chỉ thoải mái một chút: “Tam Hoàng đệ làm gì khẩn trương như thế, bổn hoàng tử chính là tò mò mà thôi,” hắn phớt lờ đi bàn tay của Nam Cung Ngự Cảnh đang nắm cổ tay của Thủy Dạng Hề đắc ý cười, “Chẳng lẽ Tam Hoàng đệ không hiếu kỳ sao?” Nói xong, liền lui trở lại chỗ ngồi của mình, sau đó nhìn chằm chằm Thủy Dạng Hề, trong mắt lóe lên ánh sáng bất đắc dĩ.
Nam Cung Ngự Cảnh xoay người đối Nam Cung Liệt nói: “Phụ hoàng, nếu trận thứ nhất đã so xong rồi, vẫn là nhanh chóng tuyên bố kết quả đi.”
Thủy Dạng Hề nhìn về phía ba người trên cao, chỉ thấy Nam Cung liệt vẻ mặt suy nghĩ sâu xa nhìn nàng, trong mắt hoàng hậu cũng lóe vẻ kinh dị khó hiểu, mà trong mắt Thục phi thì dấu không được phẫn hận nồng đậm. Thủy Dạng Hề chỉ ở trong lòng cười trừ. Nam Cung Liệt tuyên vũ sư trong cung đến đây, mà vũ sư lại nói: “Công chúa cùng Tam Hoàng phi kỹ thuật múa, mỗi người mỗi vẻ, thật khó kết luận.”
Thủy Dạng Hề cả kinh, sao lại có khả năng như thế? Nàng ngưng mắt nhìn về phía vũ sư kia, chỉ thấy ánh mắt hắn lóe ra một cái, hai chân có chút run lên rất nhỏ, vừa thấy liền biết là nói dối không thể nghi ngờ. Nàng đối với Nam Cung Liệt thi lễ rồi nói: “Phụ hoàng, nhi thần có biện pháp rất tốt để phân rõ thắng bại, không biết phụ hoàng có nguyện ý cho Hề Nhi thử một lần không?”
Thủy Dạng Hề đợi sau một lúc lâu, cuối cùng cũng nghe được hắn nói: “Nếu như thế, ngươi liền thử xem đi. Bất quá nếu vẫn không thể phân ra thắng bại, như vậy sẽ không đấu nữa, mà trực tiếp đưa công chúa về phủ đi.” Thủy Dạng Hề nghe ra sự uy hiếp trong lời nói của hắn.
Nàng khẽ gật đầu, xoay mặt đối diện mọi người nói: “Nếu ai cảm thấy vũ đạo của công chúa còn hơn bản phi xin giơ tay lên.” Dứt lời, thì thấy cả yến hội cũng có người nhiều rảnh để giơ lên như vậy. Thủy Dạng Hề cũng không nhớ rõ bao nhiêu, nên lại nói tiếp. “Tán thành vũ đạo công chúa thắng không nổi bản phi thì không cần giơ tay.” Thanh âm kia trong trẻo giống như dòng suối trong núi, nhưng cũng mang theo một cổ lãnh liệt. Dứt lời, cả yến hội không một người nào nhấc tay, Thủy Dạng Hề hé miệng cười, xoay người đối mặt với Nam Cung Liệt nói: “Phụ hoàng, đây không phải đã thực rõ ràng sao? Trận này là Hề Nhi thắng lợi.” Nam Cung Ngự Cảnh cùng Thủy Giác Hiên nghẹn cười, cũng chỉ có nàng mới nghĩ ra loại phương pháp thông minh cổ quái này thôi.
Cuối cùng, Thục phi cũng chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi tuyên bố nói: “Đấu vũ, tam hoàng tử phi Thủy Dạng Hề thắng lợi,” mâu quang lợi hại của nàng nghênh lên, nhìn Thủy Dạng Hề, nói, “Trận tiếp theo họa.”
“Họa?” Thủy Dạng Hề không khỏi kêu ra tiếng, việc này nàng là vạn vạn lần không thể làm được. Cổ đại họa, không chỉ có một bức họa đơn giản mà thôi. Chân chính ý nghĩa của từ họa,


The Soda Pop