XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342598

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2598 lượt.

ở mắt ra, nhìn đỉnh giường hơn nữa ngày, mới lẩm bẩm nói: “Đây không phải là giường của ta.” Thế này mới ý thức được vấn đề nghiêm trọng, không là giường của nàng, thì là giường ai? Sau đó, giọng nói kia còn cao hơn tiếng thét của gà trống gáy lúc bình minh.
Vu Nhi nghe được tiếng kêu, chạy nhanh đẩy cửa vào, những người có liên quan bị Nam Cung Ngự Cảnh bắt ở lại bảo hộ nàng cũng lo lắng vào phòng. Thủy Dạng Hề thấy Vu Nhi, tựa như thấy cây cỏ cứu mạng, vội vàng hỏi: “Vu Nhi, đây là chỗ nào, ta như thế nào lại ở chỗ này?”
“Tiểu thư, người không sao chứ, không phải còn tại say rượu chứ?” nói xong, còn sờ sờ cái trán Thủy Dạng Hề. “Đây là phòng của tam hoàng tử a, tối hôm qua tam hoàng tử đem người từ trong cung ôm trở về nha.”
Cái gì? “Vậy hắn hiện tại ở đâu vậy?” Sao có thể tự chủ trương như thế?
Hoa Nhiên thấy vậy liền mở miệng nói: “Vu Nhi, ngươi đi trước xem bữa sáng Tống Nương có chuẩn bị tốt chưa?”
Chờ Vu Nhi đi ra ngoài, mới nói với Thủy Dạng Hề: “Gia đi vào cung. Trong cung truyền đến tin tức, nói tối hôm qua hoàng hậu nương nương trúng độc. Nhắn lại nương nương không cần lo lắng, hắn biết xử lý.” Hoa Nhiên đối với Thủy Dạng Hề vẫn rất xa cách.
Thủy Dạng Hề cũng không tâm tình soi mói thái độ nàng, kinh hãi nói: “Cái gì, hoàng hậu trúng độc? Như thế nào lại trúng độc?”






Chuyện kể rằng Thủy Dạng Hề sau khi nghe thấy hoàng hậu bị trúng độc, trong lòng bất an không yên, cũng không phải vì lo cho thân thể hoàng hậu, từ trước đến bây giờ nàng cũng không phải là người thiện lương, còn không đến mức vì một người ẩn giấu có khả năng nguy hại mình mà lo lắng, nàng chỉ lo lắng là phía sau chuyện hoàng hậu bị trúng độc, nhất định không đơn giản. Kẻ đó đã thừa dịp yến hội nhiều người, ban đêm hỗn loạn không ngừng mà ra tay, độc hại hoàng hậu, thì đã lên sẵn kế hoạch mới hành động.
Vì thế, nàng vội vàng rửa mặt chải đầu một phen, nhanh chóng ăn bữa sáng, liền một mình tiến cung.
Đi vào tẩm cung hoàng hậu, lại không gặp bóng dáng Nam Cung Ngự Cảnh, bên người hoàng hậu chỉ có vài cái nha hoàn tùy thân hầu hạ. Xem tình hình, xác thật đã thoát khỏi nguy hiểm, chỉ là chưa tỉnh mà thôi. Thủy Dạng Hề chỉ thuận miệng hỏi vài ba câu khả để điều tra rõ như thế nào lại trúng độc chứng tỏ mình thân thiết với bà ta, cũng không phải thật lòng để ý sinh tử an nguy của hoàng hậu, dù sao, đối với nàng mà nói, thật rất khó để đem sinh tử của người không quan hệ với mình để ở trong lòng.
Bất quá kết quả cũng không ngoài dự tính, chỉ là ba chữ, không biết gì. Ngay cả Thái y cũng không rõ. Chứng tỏ độc cũng không lợi hại, thật ra cũng rất dễ giải, nhưng nếu như chậm nhất thời nửa khắc, có là thần tiên cũng đành bó tay. Cũng không thể không nói hoàng hậu vận khí quả thật rất tốt, mà người xuống tay hạ độc thì vận khí không được tốt lắm.
Thủy Dạng Hề cũng không muốn ở lâu, nàng tiến cung, vốn là mang theo tâm lý xem kịch vui, nhân tiện xem Nam Cung Ngự Cảnh phản ứng thế nào, nhưng chỉ thấy trước cửa không khí vắng lạnh (được rồi, nàng thừa nhận, có lẽ là nàng không lúc náo nhiệt), thậm chí ngay cả con trai ruột cũng không ở bên người bà ta, nàng cũng sẽ không muốn ở đây đợi náo nhiệt, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện. Bất quá cũng nói vài câu khách khí cho bọn nha hoàn chiếu cố linh tinh, liền cáo từ đi ra.
Lại vòng vo hồi lâu, mới thấy một đám cung nữ thái giám, lúc này nàng đã học thông minh, bắt một tiểu cung nữ dẫn đường cho nàng, đỡ phải lại đi lạc đường.
Trong chốc lát, liền đến mục đích, nhưng mà, trời không cho người toại nguyện, thật đúng là tới không phải thời điểm, nhạc sĩ kia vừa lúc bị Hoàng Thượng gọi đi, Thủy Dạng Hề không nghĩ bỏ cuộc, hiếm khi được tiến cung một lần, nàng lại càng không nguyện ý gặp Hoàng Thượng. Dù sao, buổi tối hôm qua, nàng là đầu sỏ huỷ đi kế hoạch của hoàng đế, chỉ đành phải phẫn nộ hướng phía ngoài cung bước đi.
Cũng không có tâm tình hướng chỗ náo nhiệt mà xem, chỉ lập tức về trong phủ. Bước vào Lê Hương viện, liền thấy có chút khác lạ, như thế nào mọi thứ đồ đạc của nàng không cánh mà bay?
“Vu Nhi, ta chỉ đi có một hồi thôi, mà Lê Hương viện đã bị đạo phỉ cướp sạch không còn gì cả sao?” Thủy Dạng Hề nhíu mày hỏi.
“Tiểu thư nói gì vậy, đây đều là mệnh lệnh của tam hoàng tử, đem đồ đạc của tiểu thư mang sang Lâm Thủy các... Hì hì... Tiểu thư, người cuối cùng cũng hết khổ.” Có thể nhìn ra được nha đầu này tâm tình rất tốt.
Cái gì? Tốt, lại là một lần tự tiện chủ trương. Thủy Dạng Hề toàn thân nhúng một cái, liền vội vàng hướng Lâm Thủy Các mà đi, nàng thật thực chán ghét người khác tùy ý đụng vào đồ của nàng. Nhất thời tức giận hướng Lâm Thủy các định phát hoả, nhưng lại được báo cho biết thủ phạm chính phạm tội không ở đây, tối hôm qua sau khi tiến cung, đến nay vẫn chưa quay về.
Chưa về? Vậy mà ở trong cung ngay cả một cái bóng của hắn cũng không thấy a? Thủy Dạng Hề có chút hồ nghi nghĩ, vậy hắn ta đi chỗ nào, Phong Ngâm các? Hừ, Nam Cung Ngự Cảnh, ngươi nếu ở đàng