Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342641

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2641 lượt.

ưa gặp qua biểu di nương của ngươi, lúc này nàng đang ở hậu viện đó, chắc là Vũ nhi cũng muốn ở riêng với nàng, để ta sai người mang ngươi đi qua đó.”
“Dượng khách khí. Trong phủ sợ là không còn người nào hiểu đường hơn ta. Ta tự mình đi qua đó là được. Nếu dượng có việc thì cứ đi đi, nếu như vì ta mà chậm trễ Tam Hoàng đệ muội, thì sẽ là lỗi của ta.” Nói xong, hắn nhìn về phía Thủy Dạng Hề cười một cái, rồi hướng phía hậu viện mà đi.
Thủy Dạng Hề nhìn thân ảnh của Nam Cung Ngự Vũ khuất dần, trước sau nàng vẫn cảm thấy có cái gì đó không đúng, còn có chút kỳ quái nữa, nhưng nghĩ không ra nó kỳ quái ở nơi nào. Chẳng lẽ thật đơn giản chỉ là trùng hợp thôi?
Tạm thời gác lại các nghi vấn, nàng theo Thủy Mộc Vân một đường đi đến thư phòng. Rồi ngồi vào chỗ của mình xong, Thủy Dạng Hề liền quay về phía thượng vị nói: “Phụ thân có chuyện gì muốn nói, không cần ngại cứ nói thẳng.”
Thủy Mộc Vân nhìn nàng một cái thật sâu rồi nói: “Hề Nhi có phải vẫn muốn làm sáng tỏ cái chết của mẹ ngươi hay không?”
“Phụ thân cảm thấy sao?” Nàng vốn định nói không có, nhưng, nàng cũng không phải chân chính là Thủy Dạng Hề, nên không thể nào thay nàng ấy quyết định được.
Thủy Mộc Vân chỉ im lặng mà không đáp, sau đó nhìn thẳng nàng nói: “Hề Nhi, đáp ứng phụ thân, đem hết thảy mọi chuyện buông xuống đi, mở lòng ra vui vẻ mà sống, được chứ? Nay, tam hoàng tử đối với ngươi cũng coi như tốt, so với trước kia, quả thực có thể nói đã yêu đến tâm khảm rồi, cho nên, hãy sống ở bên cạnh hắn, không tốt sao? Cần gì, mà làm cho chính mình lao tâm lao lực quá độ như vậy, cần gì đi quản nhiều chuyện vô vị như thế.”
Sống ở cạnh hắn? Cần gì lao tâm lao lực quá độ, cần gì quản nhiều chuyện vô vị? Trong lòng Thủy Dạng Hề bỗng mặc niệm những lời này, giống như cho tới bây giờ nàng cũng không nghĩ tới điều này. Hảo hảo sống sao, nhưng mà, nếu đối phương ngay cả sự tôn trọng lẫn nhau cũng đều không hiểu, thì làm sao có thể hảo hảo sống đây? Nàng không phải là người của thế giới này, nàng không có loại quan niệm nam tôn nữ ti này, nàng không biết cái gì là lấy phu làm trời, điều nàng cần là một tình yêu ngang hàng. Đúng vậy, ngang hàng, không phải trói buộc và làm rối rắm lẫn nhau.
Nếu như không thể làm được, nàng thà rằng đem hết toàn lực, vứt bỏ khoan dung, tiêu sái mỉm cười quăng nó đi, cũng không nguyện tạm thời nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, hay hèn mọn cầu nguyện để có được nó. Đây cũng là bản tính của nàng, thà làm ngọc vỡ, chứ không làm ngói lành. Dù nửa điểm, cũng không nguyện ủy khuất chính mình.
Nàng giương mắt lên, mâu quang lấp lánh nhìn về phía Thuỷ Mộc Vân. Trong lời nói vừa rồi, nói thật thấm thía, quả nhiên là Thủy tướng, hắn muốn bảo vệ nữ nhi này, có lẽ không chỉ có bảo vệ, ở trong lòng của hắn, người mà hắn yêu thương nhất chính là Thủy Dạng Hề. Chẳng qua hắn không biết sự thật, nếu như hắn biết nàng ấy đã sớm hồn đoạn thiên nhai, không biết sẽ phản ứng gì. Bất quá, điều này càng chứng minh chuyện Mộc Tư Khê chết, không có tầm thường. Hơn nữa, Thủy Mộc Vân ngăn cản nàng tiếp tục điều tra tiếp, hay là, hắn đã biết được cái gì? Vậy thì có trò để đùa rồi.
“Phụ thân yên tâm, nữ nhi tự có chừng mực. Tuyệt đối sẽ không mang phiền toái cho phụ thân, cũng sẽ không làm cho chính mình lâm vào bên trong nguy hiểm.” Thủy Dạng Hề đối với thủy tướng cười nói.
“Ai,” Thủy Mộc Vân nhìn thấy sự kiên quyết trong mắt Thủy Dạng Hề, thì thở dài một hơi, nói, “Xem ra, ta ngăn cản không được ngươi. Bất quá, ngươi hãy tự giải quyết cho tốt, phụ thân không thể lúc nào cũng che chở ngươi.”
“Hề Nhi tất nhiên là biết.” Thủy Dạng Hề khẽ gật đầu, xem tình hình, việc nên nói nên làm Thủy Mộc Vân đã nói hết, vì thế nàng liền đứng dậy nói, “Phụ thân nếu không có chuyện gì nữa, thì Hề Nhi đi ra ngoài trước.”
Thủy Mộc Vân gật gật đầu, “Tốt, ngươi đi đi. Đúng rồi, đi thăm nha đầu Linh nhi kia đi, nàng cứ hay nhắc tới ngươi đó.”
Linh nhi? Trong lòng Thủy Dạng Hề lặp lại cái tên này, rồi đi ra khỏi thư phòng, thật đúng là thiếu chút nữa đã quên, nàng còn nợ nàng ấy một câu trả lời thuyết phục mà. Tướng phủ này, so với hoàng tử phủ còn phiền toái hơn, nội bộ hỗn loạn cũng thôi đi, nhưng khổ nổi các thế lực bên ngoài còn muốn đến khuấy động thêm, thật sự là nơi khủng bố mà.
Vừa nghĩ vừa đi tới, nhưng lại không biết mình lại đi lạc đường.
“Tam Hoàng đệ muội đi bộ giỏi thật.” Đột nhiên có tiếng nói vang lên khiến cho Thủy Dạng Hề dừng bước, nàng giương mắt nhìn chỉ thấy có một cây cột, sau đó vòng qua nó nhìn kỹ hơn.
Mặt mày Thủy Dạng Hề nhăn nhíu, rồi thở ra một hơi, hoàn hảo đúng lúc đang ở bên ngoài đình, sau đó nhìn về phía phát ra thanh âm, thì ra là Nam Cung Ngự Vũ cái người làm cho nàng chán ghét đến cực điểm, nghĩ vật liền trừng mắt nhìn hắn một cái, nói: “Đa tạ nhị hoàng tử nhắc nhở, Hề Nhi không dám quấy rầy.” Nói xong liền xoay người, hướng tới phương hướng ngược lại mà đi.
“Tam Hoàng đệ muội lại muốn đến thư phòng sao? Nếu muốn đi về phía sau hậu viện, nên đi bên này mới đúng.” Nam Cung Ngự Vũ đưa tay phải ra b