Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342650

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2650 lượt.

ng tưởng phá tan tầng trói buộc này. Nếu ngươi mạnh mẽ đột phá, cuối cùng sẽ làm cho nội lực của ngươi mất hết.”
Thủy Dạng Hề nghe hắn nói như thế, ngẩng đầu thẳng tắp nhìn hắn, nàng không tin, hắn sao có thể đối xử như thế với nàng, vì cái gì, tại vì nàng một mình trốn đi sao? Nàng không phải đã bị hắn bắt trở lại sao, hơn nữa, vai trái còn bị hắn vô tình đâm một kiếm. Không biết vì sao, lòng lại đau quá, nó cứ từ từ mà lan tràn...
Nam Cung Ngự Cảnh nhìn Thủy Dạng Hề trong mắt dâng lên vẻ không thể tin, hai tay nhanh chóng nắm thành quyền đầu, móng tay theo lực đạo, cắm vào lòng bàn tay, mà hắn không chút nào cảm giác. Hắn phải giữ lại nàng, cho dù nàng không thương hắn, cũng phải đem nàng giam cầm tại bên người. Cho nên, đành phải bẻ gãy hết cánh để nàng không thể bay, làm cho nàng ngoan ngoãn đứng ở bên cạnh hắn.
Hắn bắt buộc chính mình không nhìn tới nàng, bắt buộc chính mình cứng rắn lên, bắt buộc chính mình xoay người, rất nhanh ra khỏi phòng, đáy lòng tự nhủ, rồi sẽ tốt, hết thảy sẽ tốt. Chỉ cần Hề Nhi có thể yêu thương hắn, hết thảy sẽ tốt.
Thủy Dạng Hề nhìn bóng dáng quyết tuyệt của hắn, nghe hắn đối với thị vệ phân phó: “Các ngươi đem Tam Hoàng phi xem cẩn thận cho ta, nếu có bất kỳ tổn thương gì, mang đầu tới gặp.”
Thủy Dạng Hề cười lạnh, đây là cái gì? Giam lỏng sao? Ngay cả tự do cơ bản nhất là thân thể nàng cũng không có? Thôi, thôi, không phải là trở về thời điểm ban đầu sao? Nàng vẫn có thể chấp nhận. Nhắm mắt lại, ngưỡng mặt nằm ở trên giường, một giọt lệ, lại theo khóe mắt lặng yên chảy xuống...






Trong lòng sự ngang bướng cường ngạnh của thanh niên, càng thêm bị kích ra. Giống như một hạt giống nho nhỏ vì quyết tâm đấu tranh cùng với Nam Cung Ngự Cảnh, mà càng ngày càng lớn, cao đến cành lá xum xuê.
Muốn cứ như vậy mà giam cầm nàng sao? Hừ, vậy phải xem bản thân nàng có nguyện ý hay không. Trong lòng không biết là giận ai, tóm lại, đầy ngập u sầu cứ quanh quẩn lấy nàng, nàng nói với chính mình, đây là vì bất mãn Nam Cung Ngự Cảnh, vì hắn đã tước đoạt đi tự do của nàng nên nàng mới phẫn nộ, nàng nói với chính mình, chỉ cần mình có thể như cánh chim, bay được ra ngoài thì sẽ không còn đau lòng như vậy nữa.
Tự nhủ như thế, nhưng vẫn nhịn không được mà tự hỏi, hắn, vì sao lại đối với nàng như vậy? Hắn nên biết, một người đã có thói quen sử dụng võ nghệ, đột nhiên mất đi võ nghệ thì có ý nghĩa gì, đó là loại cảm thụ so với chết còn tuyệt vọng hơn. Chẳng lẽ, chỉ vì dục vọng ích kỷ muốn giữ lấy nàng mà hắn lại làm như vậy?
Có phải nếu nàng thuận theo hắn, hắn sẽ thả nàng rời đi? Hắn giam cầm nàng như vậy, là vì hắn còn không có được thứ mà hắn muốn, hoặc là, vì cái tự tôn nam tính buồn cười của hắn.
Lại một lần nữa mí mắt vung lên, nàng nở nụ cười toe toét, nhưng hàng lông mày lại khoá chặt, làm cho gương mặt nhăn càng sâu, nụ cười này, mang theo tất cả cõi lòng tan nát, tất cả đau khổ...
“Đúng vậy, tiểu thư.” Tống Nương đáp, đồng thời vươn tay, nhẹ nhàng chuyển động dây thừng của bàn đu dây.
Xa xa nhìn lại, trong ánh nắng của mặt trời chiều đã ngã về tây, quần áo màu xanh của nàng lay động theo bàn đu dây, ở trên không trung tạo thành hình vòng cung di động qua lại, khi bị ánh nắng chạng vạng chiếu vào như có thêm một chút đỏ nhạt...
“Thịnh Hạ quốc thái tử kia hẳn là đã hoàn hảo không tổn hao gì mà ra tù, hơn nữa, e là hoàng đế bệ hạ còn phải tự mình hướng hắn bồi tội phải không?” Thủy Dạng Hề thản nhiên hỏi.
Tống Nương vừa nghe thấy, không khỏi cả kinh, nói: “Tiểu thư! Sao người lại biết được, ta còn đang chuẩn bị cho nói chuyện này cho người biết đấy, dù sao ta vẫn cảm thấy bên trong chuyện này có chút kỳ quái.” Nàng hiện tại đã có thói quen Thủy Dạng Hề “biết trước” chuyện. Bất quá, tiểu thư của nàng quả thật lợi hại, cho dù bị tam hoàng tử giam cầm ở trong phủ, cũng có thể biết được đại sự kiện ồn ào huyên náo ở trong triều, thật đúng là làm cho người ta không thể không bội phục.
Tống Nương đâu có biết, là vì Thủy Dạng Hề trước khi hồi phủ đã biết được âm mưu của Thịnh Hạ quốc thái tử kia, hơn nữa, trùng hợp đến không may là nàng còn bị tính kế bên trong, và là người mấu chốt trong mưu kế thành công của hắn. Đối với kết quả này, so với người khác nàng đương nhiên càng hiểu biết hơn.
Hiện tại nghĩ lại, Thịnh Hạ quốc thái tử sao có thể sảng khoái mà đồng ý mang nàng rời đi nơi này như vậy, nhất định là hắn biết thân phận của nàng không hề tầm thường. Đúng lúc lợi dụng nàng để đưa ra một kế dương đông kích tây, thực thi mục đích chân chính mà bọn họ đến Thiên Mị vương triều — là ám sát đương kim Thánh Thượng, có lẽ sau mục đích này còn đang có âm mưu lớn hơn nữa, bất quá, để thành công được chuyện này hắn cần có một điểm quyết định.
Mà khi đó, chính mình lại tự động đưa đến cửa, nên bị hắn tương kế tựu kế biến thành một quân cờ. Nếu như họ thành công thì sẽ thoát đi về nước. Nhưng một khi sự việc bại lộ, bị bắt được thì hết thảy mọi chuyện sẽ đổ lên đầu của nàng, vì không ai lại