Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342667
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2667 lượt.
ách cổ xưa làm nền tảng để điêu khắc gỗ đơn giản, một mảnh xanh tươi cùng màu sắc của gỗ quấn quanh mọc lên, hợp nhau lại thì càng tăng thêm nét đẹp. Thật là rất nổi bật. Vượt qua bồn hoa, thì thấy lộ ra chiếc bàn nhỏ tinh xảo, đang có một cái lư hương nho nhỏ bằng kim loại chạm rỗng đặt trên nó, khói hương lượn lời từ từ toả ra. Toàn bộ căn phòng, đơn giản mà không mất đi lịch sự tao nhã, mộng ảo cũng không mất đi thanh lệ.
Thủy Dạng Hề ở trong phòng tuần tra một phen, sau đó rất là vừa lòng, nói như vậy ở gian phòng này, bình thường chắc dùng làm nơi thương thảo bí mật. Nàng đối với Tống Nương gật gật đầu, sau đó nhìn nữ tử áo vàng nói: “Tốt lắm, ngươi thực thông minh, ta rất vừa lòng.”
Nữ tử áo vàng vừa nghe Thủy Dạng Hề nói như thế, thì biết mình đã đoán không sai. Nên lập tức phúc thân, nói: “Chủ tử có thể thích, chính là phúc của các nô tỳ.”
Thủy Dạng Hề định mở ra cửa sổ, hướng ra phía ngoài nhìn lại, nhưng nghe lời nói của nàng, không khỏi nhíu mày.
Tống Nương vừa thấy, liền biết trong lời nói của nữ tử áo vàng có bao nhiêu điều làm cho Thủy Dạng Hề phản cảm. Liền phân phó nàng đi xuống trước, hơn nữa còn dặn về sau không cần nhiều lễ nghi như vậy.
Đợi nữ tử áo vàng đi ra ngoài, Thủy Dạng Hề mới quay đầu, sâu kín nhìn Đông Ly Hạo hỏi: “Hạo nhi, nhìn thấy vậy hiểu rõ không?”
Đông Ly Hạo trừng mắt nhìn hướng Thủy Dạng Hề giảo hoạt cười nói: “Cho xin, tỷ tỷ chẳng phải để cho ta tới xem diễn sao?”
Thủy Dạng Hề cũng không nói lời nào, chỉ lấy đôi theo dõi hắn, trong mắt và vẻ mặt tản mạn ra u quang sáng quắc, như ánh đen duy nhất trong bóng đêm mờ mịt, bỗng nhiên bừng sáng rồi ánh đèn trở nên lúc sáng lúc tối, nhưng để cho người ta ngờ vực vô căn cứ là không thể được.
Đông Ly Hạo thấy vậy, ngượng ngùng lấy tay sờ sờ cái mũi, nói: “Tỷ tỷ đừng nóng giận. Hạo nhi vừa rồi chỉ đùa một chút thôi? Hạo nhi là hiểu được, rồi sau đó thì lại không rõ.”
“Hiểu được lại không rõ? Nói thử xem.” Thủy Dạng Hề có chút hứng thú nói.
Đông Ly Hạo suy nghĩ một rồi nói: “Hạo nhi chỉ nhìn ra tỷ tỷ là người đứng đầu Hồng Lâu. Đây là chuyện Hạo nhi hiểu được.”
“Vậy chuyện nào không rõ?” Thủy Dạng Hề tán dương nhìn hắn một cái, như vậy đã tốt rồi, có thể từ một cái chi tiết nhỏ liền có thể suy đoán ra nàng là người đứng đầu Hồng Lâu đã không dễ. Đến đây đã muốn đạt tới yêu cầu của nàng.
Ngoài cửa sổ trên bục sân khấu, đã bắt đầu y y nha nha tấu nhạc lên, theo tiếng nhạc vang lên, mấy vị nữ tử bắt đầu đi lên sân khấu, rồi từ từ hoà vào trong tiếng nhạc, hoặc cười, hoặc hỉ, hoặc bi, hoặc nháo, hoặc lượn lờ, mềm mại đẹp đẽ mà chậm rãi biểu diễn. Thủy Dạng Hề khẽ mỉm cười, đây không phải là bộ phim Hàn mới nhất đã được nàng đổi thành kịch sân khấu sao? Nguyên lai, dùng hiện trường thực tế diễn lại thú vị như thế, như thế mới có hiệu quả nghệ thuật. Chỉ không biết, người này sẽ xem thành cái gì.
Đông Ly Hạo thấy Thủy Dạng Hề tựa hồ có chút không yên lòng, bất giác có chút cảm giác bị bỏ rơi, liền tăng giọng nói: “Hạo nhi không rõ tỷ tỷ vì sao đến Hồng Lâu này, nếu nói chỉ vì cho thấy thân phận, thì không cần phải phí lớn sực lực tự mình chạy đến một chuyến như vậy, để cho Tống Nương trực tiếp phân phó một tiếng không phải được rồi sao, huống hồ, danh lợi đối với tỷ tỷ mà nói, tựa hồ không trọng yếu.”
Thấy Thủy Dạng Hề quay đầu nhìn hắn, liền hưng phấn, giống như đã được ủng hộ vậy, nên tiếp tục nói: “Hạo nhi cũng không rõ tỷ tỷ vì sao lại mang theo Hạo nhi thế? Tỷ tỷ không phải vẫn nói Hạo nhi còn thiếu lịch lãm sao?”
Thủy Dạng Hề đối với lời nói này của Đông Ly Hạo, thực có chút kinh ngạc, hắn hiểu được cái gì thật ra không trọng yếu, cái mà hắn không rõ so với cái hắn hiểu được có giá trị hơn nhiều. Vốn nghĩ đến hắn có thể nhìn thấy tầng mặt bên ngoài đã là giỏi rồi, vậy mà còn nhìn đến áo bên trong chiếc chăn.
Thủy Dạng Hề nhìn hắn một lúc lâu, sau đó mới có chút sủng nịch đối với hắn cười nói: “Hạo nhi về sau liền đi theo Tống Nương thay tỷ tỷ đánh để ý Hồng Lâu này được không. Từ nay về sau, ngươi chính là Hạo thiếu gia của Hồng Lâu. N?”
Đông Ly Hạo kinh ngạc nhìn Thủy Dạng Hề, có chút kinh hỉ: “Tỷ tỷ... Là nói, muốn đem Hồng Lâu giao cho ta? Nhưng là...”
Thủy Dạng Hề giơ tay lên, đánh gãy câu nói kế tiếp của Đông Ly Hạo, nhẹ giọng cười nói: “Tỷ tỷ tin tưởng Hạo nhi. Những ngày qua, cũng không phải để cho ngươi đi theo ta không công như vậy. Nhưng mà dù chỉ một chút, Hạo nhi cũng không được làm chuyện có lỗi với tỷ tỷ, nếu không, tỷ tỷ nhất định sẽ không tha thứ cho ngươi. Nhớ kỹ?”
“Ân.” Đông Ly Hạo kiên định gật đầu, có thể được người mình quý trọng nhất trong lòng thừa nhận, là động lực cùng thỏa mãn lớn nhất mà không thể nghi ngờ.
Thủy Dạng Hề nhìn hắn trong ánh mắt kia toàn là kiên định, nhất thời nhưng lại nghĩ tới lần đầu tiên thấy hắn, lúc đó chính sự kiên định này đã hấp dẫn nàng, nàng mới động lòng trắc ẩn mà cho tới bây giờ không hề có. Nay xem ra, quyết định lúc trước, là chính xác, bất quá hắn quả thực là khối ngọc chưa được mài giũa. Nàng đưa tay, lại một lần