Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342666

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2666 lượt.

ất đồng, quả thực vẫn còn là tiểu hài tử.
Thủy Dạng Hề xoa xoa đầu của hắn, bộ dạng đứa nhỏ này lớn rất nhanh, hiện tại đã muốn cao bằng nàng: “Hiện tai không phải ngươi đã phát hiện ra ta sao? Hôm nay ta rất hưng phấn, sẽ mang ngươi đi ra ngoài chơi, thế nào, muốn đi không?”
Đông Ly Hạo nghe xong, hai mắt liền tỏa ánh sáng, gật đầu như băm tỏi: “Đương nhiên, chờ những lời này của tỷ tỷ, chờ đến độ dài đằng đẵng.”
Thủy Dạng Hề híp mắt nhìn hắn, không nói một lời nào, liền dẫn hắn cùng Tống Nương hướng phía ngoài phủ mà đi. Trải qua sự việc lần trước cùng nhiều ngày bị ép buộc, thì không có thị vệ nào chưa được sự cho phép của nàng, mà dám đi theo nàng. Cho nên hiện tại nàng rất là tự tại.
Trở ra phủ, tìm một nhà khách sạn, đem ăn mặc sửa sang lại một phen, rồi nhắm thẳng Hồng Lâu mà đi.
Một đường đi dạo, kinh đô vẫn có người ta tấp nập, náo nhiệt phi thường như vậy. Không thể không nói, Thiên Mị vương triều quả thật thời kì phồn thịnh. Chẳng qua, sự phồn thịnh, cũng làm người ta càng cảm thấy một loại bất an, luôn thấy như có cái gì đó đang ẩn núp từ một nơi bí mật gần đó, một khi bùng nổ, thì càng không thể vãn hồi. Cho nên lòng người vẫn rất hoảng sợ. Có lẽ, người ta nói vật cực tất phản, cũng không phải hoàn toàn không có đạo lý.
Tới Hồng Lâu thì đã gần đến buổi trưa. Hồng Lâu là do nàng một tay dựng lên, đây cũng là lần đầu tiên nàng đến, không thể không nói có chút tiếc nuối. Bất quá, cũng là chuyện không có biện pháp.
Người trong Hồng Lâu, vô luận là nha đầu hay vú già, đều là nữ tử. Phần lớn nàng phân phó Tống Nương đến mua những người cùng đường này, hơn nữa đều là nữ tử bối cảnh đơn giản trong sạch. Nếu như có thêm nhiều ràng buộc quá, thì các nàng sẽ không nhận. Chỉ vì, khi đã vào Hồng Lâu, sinh là người của Hồng Lâu, chết cũng là quỷ của hồng lâu, suốt đời không thể làm sai việc với Hồng Lâu. Nếu có ràng buộc quá nhiều, thì tỷ lệ phản bội sẽ cao. Đây là điều nàng không cho phép.
Thủy Dạng Hề chỉ liếc mắt quét nhìn toàn trường một cái, bắt gặp người người quần áo trùng điệp, mị nhãn như tơ, nhân diện hoa đào, hành động đúng mực, như nhược liễu phù phong, nhã nhặn lịch sự, mềm mại như hoa xinh trong nước. Trong mắt của nàng nhiễm một đạo ý cười vừa lòng. Dung mạo những người này, mặc dù không phải người nào cũng tuyệt sắc, bất quá mặt mày như trăng rằm đã là không tầm thường. Cũng là không bôi nhọ hai chữ Hồng Lâu.
Một bên gật đầu, một bên bước xuống bậc thang. Sớm đã có một vị nữ tử váy sáo trang sắc thu tiến lên đây. Chỉ thấy nàng búi tóc lỏng, chỉ trên trán tô điểm một đoá hoa sen rủ xuống, màu bạc sáng rỡ thấu triệt, giữa hai lông mài có một chút đỏ bừng, là ba cánh hoa sen được khéo léo hoạ lên, trên đầu cũng cài lệch một cây trâm mẫu đơn hồng nhạt, làm cho quanh thân như tỏa ra bộ dạng tiểu nữ nhi cùng thái độ ung dung cùng hoa lệ. Quần áo lụa mỏng màu vàng bao lấy thân hình, còn để lộ ra nụ cười như có như không, cùng với dáng đi lay động, so với tiên tử còn có thêm một phần phong trần xinh đẹp, càng dễ gần gũi người hơn.
Thủy Dạng Hề vừa thấy, trong lòng không khỏi thầm khen một câu, nữ tử này khá lắm, tăng thềm một phân thì quá cao, giảm đi một phân thì quá thấp. Người vừa vặn thế này mà làm chiêu bài của Hồng Lâu, quả thật có hiệu quả dệt hoa trên gấm.
Đã thấy nữ tử áo vàng tiến lên đây, đối với đám người của Thủy Dạng Hề khẽ phúc thân, nàng đang muốn nói chuyện, thì liếc mắt một cái thoáng nhìn thấy Tống Nương ở phía sau Thủy Dạng Hề, nhất thời có chút cả kinh nói không ra lời.
Thủy Dạng Hề bất động thanh sắc nhìn nàng ta, nàng tất nhiên là biết nàng ta đã nhận ra Tống Nương, chính là, không biết nàng ta đến tột cùng sẽ suy đoán địa vị thân thân của nàng sao, vì vậy nhất thời trong lòng cũng sinh ra rất nhiều tò mò. Nàng nở nụ cười khanh khách nhìn nàng ấy, chờ nàng ấy tiến thêm một động tác nữa.
Hồng lâu vẫn là người đến người đi, khách quý chật nhà, ở trong từng đợt oanh ca yến hót, ai cũng không phát hiện ở góc sáng sủa của cửa vào trình diễn tiết mục như thế nào, chỉ có vài người nhưng mạch nước ngầm lại bắt đầu khởi động như thế nào.
Ánh mắt của nữ tử áo vàng lưu chuyển giữa Tống Nương cùng Thủy Dạng Hề, vị công tử này nhìn liền biết không phải tầm thường. Không biết, có phải là vị chủ tử theo lời Tống Nương hay nói không. Nàng chỉ nói nghe nói nhưng nghĩ người có tâm tư cẩn thận tinh tế như vậy, nhất định là thân nữ nhi mà không thể nghi ngờ, cũng không từng nghĩ lại là nam tử, thật sự là cho làm người ta có chút không thể tưởng tượng. Nhìn Tống Nương thêm một lần nữa, thì thấy trên mặt của nàng rất bình tĩnh. Nên trong lòng trầm ngâm, sau một lúc lâu cuối cùng liền có quyết định.
Nàng hướng mọi người gật gật đầu, cúi thân một chút nói: “Các vị, xin theo ta đến đây.” Nói xong, liền đem đám người Thủy Dạng Hề mang vào trong gian phòng bí ẩn nhất.
Đẩy cửa bước vào, thì một màn lụa rủ xuống một cửa hình vòng cung bán nguyệt, xuyên qua màn lụa, lại không ngờ lại không phải là bình phong khắc hoa, mà chỉ có một bồn hoa cao lớn, lấy phong c