pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342662

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2662 lượt.

o nàng ra khỏi phủ nửa bước.”
“Ngươi...” Thủy Dạng Hề tức giận đến nói không ra lời, đầy ngập tức giận, đến mức hai mắt của nàng hơi hơi phiếm hồng, như lụa mỏng nơi chân trời, đẹp đến trong trẻo, đẹp đến phiêu miểu.
Nam Cung Ngự Cảnh nhìn thấy vậy có chút ngây ngốc, tay kia thì nhẹ nhàng xoa khuôn mặt của Thủy Dạng Hề, không ngừng vuốt phẳng, xúc cảm thật mềm, thật mịn, hắn nhẹ giọng nói: “Hề Nhi đẹp quá. Ta không nghĩ cho người khác nhìn thấy nàng xinh đẹp. Một chút cũng không muốn. Ta muốn bắt nó, để nó chỉ thuộc một mình. Cho nên, Hề Nhi, không cần chọc giận ta nữa, đến lúc đó, ta không biết chính mình sẽ làm ra chuyện gì nữa.”
Thủy Dạng Hề có chút không thể tin nhìn hắn, giờ phút này, hắn mặt mày như họa, biểu tình ôn hòa, mềm mỏng nhẹ giọng, làm cho người ta thấy như mộc xuân phong. Nhưng lời nói ôn hòa này, lại làm cho người ta không rét mà run. Uy hiếp, trắng trợn uy hiếp. Hắn thế nhưng lại uy hiếp nàng.
Thủy Dạng Hề đẩy tay hắn ra, giận dữ hướng trên bàn xô một cái, cái chén trà xoảng một cái rơi xuống đất, hơn nữa tiếng vang kia kinh thiên động địa. Làm cho bọn người Hoa Nhiên nghe thấy được tiếng vang, nhưng lại không dám tùy tiện đi vào, chỉ đành ở bên ngoài có chút lo lắng.
Thủy Dạng Hề tức giận đến mất lý trí: “Ta không phải sủng vật của ngươi, ngươi không thể quyết định cuộc sống của ta. Nam Cung Ngự Cảnh, ta hận ngươi, hận ngươi, hận ngươi...”
Nam Cung Ngự Cảnh chưa bao giờ thấy Thủy Dạng Hề như vậy, nên có chút hoảng tay chân, tiến lên ôm cổ nàng, mặc kệ tay nàng đang từng quyền từng quyền đánh vào trên người hắn, một chút cũng không buông tay. Chỉ có thể từng tiếng một ôn nhu gọi tên của nàng.
Thật vất vả, mới bình tĩnh trở lại. Thủy Dạng Hề một phen đẩy hắn ra, trong lòng đối với hành vi không thể khống chế được vừa rồi có chút bất mãn, từ khi Lâm mụ mụ qua đời, nàng chưa từng mất kìm chế cảm xúc thế nhưng vừa rồi nàng đã phản ứng quá mức. Có lẽ, thật đúng là bị áp lực lâu lắm.
Nàng lạnh lùng mở miệng nói: “Tốt, nếu như vậy, thì ta cũng không thể bị ngươi che nội lực một cách dễ dàng như vậy. Ta muốn tam đại thị vệ bên người của ngươi, khi ta cần, thì chỉ có thể nghe lệnh ta, trung thành với ta, không thể giám thị ta. Ta muốn tự do ra vào phủ, ngươi không thể ngăn trở ta.” Nay, chỉ có nhanh chóng làm cho chính mình cường đại lên, về phần tam đại thị vệ, bảo hộ nàng hẳn là dư dả. Trải qua chuyện ám sát lần trước, Thủy Dạng Hề cũng coi trọng tánh mạng của mình hơn.
Nam Cung Ngự Cảnh thấy nàng bình tĩnh nói ra yêu cầu của bản thân, biết nàng đã muốn khôi phục bình tĩnh. Liền gật gật đầu nói: “Tốt, chỉ cần nàng không lợi dụng bọn họ mà rời đi, ta cái gì cũng đều đáp ứng nàng.”
Thủy Dạng Hề gật gật đầu, cười lạnh nói: “Được, ta đáp ứng.” Nàng sẽ không lợi dụng bọn họ rời đi, nhưng có một ngày, nàng sẽ quang minh chính đại rời đi.
Nam Cung Ngự Cảnh thấy nàng đáp ứng, trong lòng như có khối đá nặng ngàn cân ầm ầm rơi xuống đất, lúc này hắn thoải mái vô cùng nên cười nói: “Cũng đi ra ngoài mấy ngày nay rồi. Chúng ta có phải nên trở về nhà hay không?”
Nhà? Thủy Dạng Hề không khỏi có chút buồn bực, nhà sao? Thật là chữ ấm áp, Thủy Dạng Hề phát hiện nàng cũng không có bài xích chữ này. Liền gật gật đầu: “Đúng vậy, là cần phải trở về.”






Thủy Dạng Hề trở lại phủ đã là có vài ngày. Nàng mở ra cửa sổ, để cảm thụ được làn gió mát phất qua trên mặt, cái loại cảm giác mát ấm này đã muốn có chút xuân hơi thở.
Nhớ đến ngày ấy, trong lúc Thủy tướng phủ bận rộn và lúng túc nhất, nàng cùng Nam Cung Ngự Cảnh đã tiêu sái tự nhiên rời đi. Buồn cười nhất là biểu tình trên mặt của đám người đó, nói có bao nhiêu khó coi, thì có bấy nhiêu. Họ trơ mắt nhìn Nam Cung Ngự Cảnh tay không mà đi, rồi lại tay không mà về, nhưng chỉ biết hai mặt nhìn nhau. Mà hắn thì ngay cả một câu cũng không có giải thích, thật là làm cho người ta có chút bất mãn, còn ở thời điểm mấu chốt nhất lôi kéo nàng trở về.
Nói không có người phẫn hận, thì quả thật không có khả năng. Chẳng qua, lần này người khổ là nàng, nhưng cũng đành đi theo sau lưng hắn để bị người ta xem thường. Bất quá, đây chính là tác phong của tam hoàng tử. Vô lễ đến tức chết người không đền mạng.
Thủy Dạng Hề chỉ có chút tiếc hận, là thật vất vả mới tìm được cơ hội cùng nhạc sĩ kia trò chuyện với nhau, lại một lần nữa từ trong tay mà rơi xuống. Bất quá cũng tốt, vừa biết một chút chi tiết về hắn, không bằng có gắng suy xét một phen.
Thủy Dạng Hề mỉm cười, cầm lấy chén trà trên bàn, chậm rãi uống, nghĩ đến ngày ấy Nam Cung Ngự Cảnh không e dè trích gì mà lấy chén trà của nàng uống, bất giác trong lòng có tia khác thường lướt qua. Chính là, nghĩ đến ngày ấy hắn lộng quyền hoành hành, mi, vẫn là lơ đãng hội thoáng nhăn lại. Thật là bất mãn.
“Tỷ tỷ tới lúc nào, sao không thông báo Hạo nhi một tiếng, sao cứ đứng ở ngoài cánh rừng.” Nói xong, đã tiến lên ôm lấy một cánh tay của Thủy Dạng Hề làm nũng. Cùng với bộ dáng luyện võ trầm ổn anh khí khi nãy, hoàn toàn b