XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Kỳ Ngộ

Duyên Kỳ Ngộ

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1344236

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4236 lượt.

ài. Tất cả cung nhân của Đông cung đều quỳ trước cửa cung.
Tử Ly đứng cạnh ngai vàng trên Kim điện, dõng dạc nói với bá quan: “Còn hai ngày nữa mới là đại lễ đăng cơ, bây giờ quả nhân chưa dám ngồi lên ngai báu. Các khanh vẫn nên ai làm việc nấy theo chức trách, quốc sự mấy ngày này vất vả, phiền Cố tướng, Lý tướng quan tâm”. Nói xong chàng cúi chào quần thần bá quan.
Bá quan vội quỳ đáp lễ, Lý tướng lên tiếng trước: “Mặc dù hai ngày nữa mới là đại lễ, nhưng tân vương Ninh quốc đã định, bệ hạ hà tất phải thoái từ?”. Chúng thần vội vàng hưởng ứng.
Tử Ly vẫn không chịu, cuối cùng mới nhượng bộ nói: “Vương cung vừa ổn định, triều đình cũng đã phiền hà trăm họ nhiều ngày, các khanh hãy vỗ về dân chúng trước đã...”. Rồi chàng ban một loạt mệnh lệnh chính sự, bố trí tuần tra trị an Phong thành, cảnh giới vương cung.
Lưu Giác nhậm chức thống lãnh cai quản nội ngoại Phong thành, chàng tạ ơn xong nhận lệnh rời khỏi vương cung. An Thanh vương sắc mặt mệt mỏi, luôn miệng kêu đau đầu, trở về vương phủ nghỉ ngơi. Ra khỏi cung, đã thấy Lưu Giác đứng đợi bên ngoài: “Cha, A La...”.
An Thanh vương bực mình lườm chàng: “Nó không sao đâu!”.
Lưu Giác buồn rầu, không gặp được người, sao có thể không sốt ruột? Bực mình vì ông già không chịu nói, chàng ấm ức thúc ngựa bỏ đi. An Thanh vương liếc nhìn vương cung, mắt cười hấp háy, lắc đầu, rồi cũng quay về phủ.
Tử Ly xử trí xong công việc, được cung nhân dẫn vào Đông cung. Trong khoảnh khắc cánh cửa đại điện từ từ mở ra, Vương Yến Hồi chợt thảng thốt, ngây người bất động.
Đến khi người đã đến trước mặt, nàng ta mới sực tỉnh, khoan thai bước đến quỳ trước mặt Tử Ly. Tử Ly nhìn nàng ta rất lâu, cuối cùng nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn nàng!”.
Vương Yến Hồi muốn cười, không ngẩng đầu, cũng không trả lời. Tựa hồ nàng ta đang đợi, đợi Tử Ly đỡ nàng dậy, đợi chàng thực hiện lời hứa.
“Nếu không có nàng, ta không nắm được binh quyền, ít nhất cũng không thể nắm binh quyền nhanh như vậy, không có được ba năm mưu hoạch luyện binh. Cho dù đấu với thái tử, được cha con An Thanh vương ủng hộ, được Cố tướng và nhiều trọng thần ủng hộ, cũng sẽ không thuận lợi như vậy, nhanh như vậy!”. Tử Ly nói rất thành thực, “Thậm chí, nàng bảo tồn vương cung, không tốn một sĩ tốt, một mũi tên của ta, càng tránh cho Ninh quốc không rơi vào nội chiến tranh giành vương vị”.
Vương Yến Hồi vẫn không lên tiếng, trong lòng đột nhiên dội lên trận trận cay đắng. Vì chàng nàng đã cãi nhau một trận kịch liệt với cha, tình thế bức bách, Vương thái úy đành bất lực lựa chọn con đường do nàng sắp đặt, chỉ thở dài than thở: “Rút cục con vẫn là đàn bà!”. Tối đó, nàng quỳ phục bái biệt phụ thân, lòng đầy hối hận tủi hổ, hôm nay nàng chỉ có một lựa chọn cuối cùng.
Tử Ly nói tiếp: “Thông tuệ như nàng, có lẽ đã sớm tiên liệu rồi?”.
Vương Yến Hồi cuối cùng ngẩng đầu, đúng, nàng đã sớm tiên liệu. Sắc mặt điềm tĩnh, nàng từ từ đứng lên, chỉnh lại xiêm y: “Cho dù vì người trong lòng chàng, chàng cũng không chịu để thiếp toại nguyện?”. Vương Yến Hồi đã thành công, nhìn thấy đồng tử trong mắt Tử Ly co mạnh, thầm thở dài, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, mùa xuân đến thật rồi, những mầm lộc xanh đầu cành trổ ra mơn mởn, nhưng đã không phải là mùa xuân của nàng nữa.
Tử Ly trầm giọng hỏi: “A La ở đâu?”.
Nét mặt Vương Yến Hồi tươi trở lại: “Là bởi vì thiếp quá mạnh mẽ phải không? Thanh La nói, nữ nhi quá mạnh mẽ đàn ông sẽ sợ, không dám yêu. Thiếp vốn tưởng rằng, chỉ có chàng là người duy nhất có thể hiểu lòng thiếp”.
“Phải, ta thừa nhận, hai vạn Bắc quân tinh nhuệ do nàng đưa đến để trở thành Bắc quân của ta, lễ này quá hậu khiến ta hổ thẹn! Nàng là bậc kỳ nữ, kỳ nữ thực thụ, rất xứng với ta! Thiên Lâm với cốt cách thanh cao như lan, khoan hậu dịu hiền, xứng danh mẫu nghi thiên hạ. Nhưng nàng có hoài bão lớn, có thể giúp ta tranh bá thiên hạ, cao ngạo như tùng bách, sánh vai với ta, đối với ta là sự lựa chọn tốt nhất!”.
“Nhưng, đều không bằng Thanh La, nàng ta không có tư chất làm quốc mẫu, cũng không có tài sánh với chàng, cùng chàng chinh chiến, thống nhất thiên hạ, nhưng nàng ta lại là người chàng yêu nhất”. Vương Yến Hồi tiếp lời.
“Nàng đã biết vậy sao còn dùng nàng ấy uy hiếp ta?”. Tử Ly thản nhiên nói.
“Nếu thiếp dùng Thanh La để ép chàng, liệu chàng có giữ lời hứa?”. Vương Yến Hồi nhếch mép cười.
Tử Ly cười: “Thử đi, nàng sẽ biết!”.
“Được! Đi theo thiếp”. Vương Yến Hồi quay người đi về phía tẩm cung.
Nàng vén bức họa trên tường, ngón tay ấn nhẹ mấy cái, một phiến đá trên mặt đất di chuyển, lộ ra một bậc thang. Vương Yến Hồi thong thả bước xuống bậc thang đó: “Sáng sớm nay thiếp đã đưa nàng ấy xuống địa cung. Tòa địa cung này thiếp đã bỏ ra ba năm để xây, bên trong có vô số cạm bẫy, chàng đã nghĩ xong chưa?”.
“Cứ đi trước dẫn đường!”. Tử Ly bình thản nói, theo chân Vương Yến Hồi đi xuống địa cung. Địa đạo quanh co như mê cung, Tử Ly thầm ghi nhớ đường đi. Vương Yến Hồi khẽ cười: “Sao Tử Ly bạo gan như vậy? Không sợ thiếp giết sao?”.
“Nàng sẽ không làm thế!”.
“Ồ, sao chàng lại