Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344225
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4225 lượt.
c, không có trở ngại lớn, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi”.
Thành Tư Duyệt thở phào, chàng đã bắt mạch cho nàng, biết là thế, lúc này nghe thái y chẩn đoán, nét mặt mừng rỡ. Nữ chủ này nếu có mệnh hệ gì chàng sẽ phiền phức to: “Ông đi bẩm báo Ly... vương thượng”. Thành Tư Duyệt chữa lại, thầm nhắc bản thân, Lưu Phi bây giờ không còn là Ly Thân vương, chàng đã là tân vương Ninh quốc, đại lễ đăng cơ hai ngày sau chỉ là nghi thức mà thôi.
A La vẫn chưa tỉnh. Thành Tư Duyệt cau mày, rõ ràng là mạch bình ổn, tại sao đến giờ vẫn chưa tỉnh? Chàng theo xe ngựa đích thân đưa nàng về tướng phủ. Lý tướng vẫn chưa về, đại phu nhân sai một a hoàn đưa A La đến Đường viên, chăm sóc cẩn thận.
Đại phu nhân tươi cười đón Thành Tư Duyệt vào đại sảnh, Thành Tư Duyệt cúi chào: “Các nhạc mẫu xin chớ lo lắng, cục thế trong cung đã định, nhạc phụ là hữu tướng quốc, bận rộn quốc sự, lát nữa sẽ về thôi”.
Các phu nhân thở phào, tam phu nhân nước mắt lưng tròng: “Không biết Thanh Lôi nhà ta thế nào, cô gia có biết không?”.
Thành Tư Duyệt nghĩ, Thanh Lôi chắc là đã bị giam lỏng cùng thái tử ở ngoại thành phía đông rồi. Chàng thở dài: “Tính mạng không sao, phu nhân yên tâm!”.
Chàng lại nói với tứ phu nhân: “Những ngày này Tư Duyệt việc nhiều, Phỉ Nhi lại đang mang thai... liệu có thể đón thân nương đến đó?”. Mắt nhìn sang đại phu nhân.
Đại phu nhân sao có thể không cho đi, thái tử bị đổ, Thành Tư Duyệt này hình như lại không hề hấn gì. Anh ta là rể nhà này, Thanh Phỉ đang mang thai, muốn để mẹ ruột đến chăm sóc cũng phải, bà cười: “Tứ muội à, tướng phủ nhiều việc, ta không lúc nào rời đi được, muội đến đó chăm sóc A Phỉ. Tư Duyệt một mình xoay sở sao được?”.
Khi An Thanh vương nói đến tru di chín họ ngữ khí vô cùng nghiêm trọng, Lưu Giác hoàn toàn có thể tưởng tượng ra số phận những người họ Vương và các quan đứng về phía thái tử sau khi vương cung bị phá. Bao nhiêu người chết? Máu ở ngoài Ngọ Môn sẽ chảy thành sông, dao quằn trong tay đao phủ. An Thanh vương bỗng thở dài: “Có thể dùng tính mạng của mình đổi lấy cơ hội sống cho họ Vương, không thể không khiến người ta khâm phục!”.
Lưu Giác ngẫm nghĩ những lời cha mình vừa nói, mắt lóe sáng: “Binh pháp có câu: Người biết có thể đánh và không thể đánh là người thắng cuộc, Vương Yến Hồi biết không thể đánh, người mặc dù tự vẫn, nhưng cũng khó nói nàng ta thất bại”.
“Ha ha, phải lắm!”. An Thanh vương phấn khởi, con trai ông càng ngày càng trưởng thành, đã dần dần biết rút ra bài học kinh nghiệm, đang đủ dần lông cánh, có thể thả cho bay rồi. Sau này... mắt bỗng nhòa ướt, ông cúi đầu uống cạn chén rượu: “Con trai, hôm nay là lần cuối cùng. Sau này phải nhớ Tử Ly là hoàng đế, không phải là Ly Thân vương đã cùng con đồng cam cộng khổ chiến đấu”.
Lưu Giác miệng cười rạng rỡ: “Con hiểu”.
“Nếu Tử Ly hỏi đến A La thì sao?”. An Thanh vương sốt ruột không nén nổi.
“Với say tính và tính cách của Tử Ly, liệu huynh ấy có làm chuyện đại nghịch quân vương tranh cướp thê thiếp của thần tử không? Con thấy chắc chắn Tử Ly không làm chuyện đó, thâm tâm huynh ấy cũng không cho phép mình làm vậy”. Lưu Giác nói thẳng.
An Thanh vương cười nheo mắt nhìn con trai, tiểu tử này, rõ ràng sốt ruột đến phát điên, lòng đang thầm chửi lão phu, vậy mà còn kìm chế mãi như thế, thật đã làm khổ con rồi. Ông cười khà khà: “Lão phu không làm khó con nữa, nói cho con biết, ta đâu muốn làm tổn thương nha đầu đó, con thử nghĩ xem, trong cung có người của chúng ta. À, con luôn muốn làm quen với người đó, hôm nay có thể gặp y”.
“Ám Dạ?!”. Lưu Giác hào hứng nói.
Ô y kỵ của An Thanh vương có năm tổ, là Huyền tổ, Xích tổ, Minh tổ, Thanh tổ, Cáp tổ. Huyền tổ chuyên phụ trách tấn công, Xích tổ phòng thủ, Minh tổ chuyên lo ám sát, vạch định mưu kế, Thanh tổ bảo vệ, Cáp tổ đảm trách thông tin liên lạc. Huyền Y, Xích Phong, Minh Âm, Thanh Ảnh và Lưu Anh đều là những tổ trưởng sống trong vương phủ chỉ có Ám Dạ - tổ trưởng Cáp cổ không ở trong phủ, phụ trách truyền đạt thông tin, thực hiện các mệnh lệnh, bố trí điều vận đội quân bí mật cài cắm theo dõi các nơi, lực lượng của người này mạnh nhất Ô y kỵ, nắm lực lượng bí mật nhất của phủ An Thanh vương. Vậy mà Lưu Giác lại chưa gặp bao giờ. An Thanh vương không cho anh ta lộ mặt trước Lưu Giác, thỉnh thoảng trong phủ hoặc sau lưng ông, chàng cảm thấy hơi hướng của Ám Dạ, đó là một khí trường đặc biệt khác người.
Trước khi đi Biên thành xa xôi, An Thanh vương giao Ô y kỵ cho Lưu Giác, nhưng chàng vẫn chưa gặp Ám Dạ lần nào, hỏi An Thanh vương đều được một câu trả lời giống nhau: “Thời cơ chín muồi khắc biết”.
Lúc này ông già chủ động nhắc đến Ám Dạ, khiến chàng không khỏi cảm thấy tò mò.
An Thanh vương chậm rãi nói: “Ô y kỵ của ta từ khi được thành lập theo lệnh tiên tổ vương, người xung quanh đã không dám coi thường. Ô y kỵ ngoài Lưu Anh tất cả đều bịt mặt, mục đích là đến một ngày nào đó sau khi giải tán vẫn có thể trở thành lực lượng hữu dụng. Bây giờ tứ điện hạ đã đăng cơ