The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Kỳ Ngộ

Duyên Kỳ Ngộ

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1344226

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4226 lượt.

thuận lợi, Ô y kỵ đã đến lúc giải tán được rồi”.
Lưu Gỉác bỗng chốc hiểu ra, đây là chuyện sớm muộn, một vương phủ lưu giữ lực lượng như vậy, có quân vương nào có thể để yên? Khi tiên vương còn tại thế, do tình hình đặc biệt, bởi tiên vương tính khí ôn hòa, là huynh đệ ruột thịt với An Thanh vương, trong khi họ Vương lộng hành chuyên quyền sự tồn tại của Ô y kỵ là tất yếu. Tử Ly vốn trị bề tôi rất nghiêm cẩn, bản thân đã tận mắt chứng kiến, sau khi chàng đăng cơ, Ô y kỵ tiếp tục tồn tại sẽ là một cái gai trong mắt Tử Ly.
An Thanh vương rất hài lòng trước biểu hiện của con trai, con ông không hề tỏ ra kinh ngạc, xem ra đã hiểu sự tình: “Nhiều năm trước cha đã bảo Ám Dạ âm thầm sắp xếp chuyện này. Lực lượng kiên trung của Ô y kỵ đã ẩn vào dân gian, Ô y kỵ bây giờ có thể bỏ mặt nạ, công khai trước thiên hạ. Nhìn rõ rồi cũng có thể làm quen”.
Nhận rõ rồi, khi muốn loại bỏ cũng tiện chứ gì? Lưu Giác muốn cười lại nhịn, lúc này chính hai cha con cũng nói mập mờ như vậy! Chàng lơ đãng liếc An Thanh vương, nói tiếp: “Ám Dạ này bản lĩnh khá được, bao nhiêu năm nay không phải con không tra soát y, mà là không tra ra tin tức gì, y...”. Giọng chàng bỗng lạnh lùng: “Đến rồi sao còn không vào?!”.
Ngoài cửa sổ một bóng đen bay vào, trong mắt Ám Dạ lóe lên vẻ ấm áp và tán dương: “Chúa thượng không tồi, phát hiện ra Ám Dạ nhanh hơn Lưu Phi nhiều”.
Lưu Giác bước lên trước, ngắm nghía Ám Dạ. Anh ta uể oải đứng đó, dáng dong dỏng cao, đôi mắt lấp lánh lộ ra ngoài mạng che. Bàn tay với những ngón dài trắng nõn, đầu ngón giữa hơi nhô ra, có nốt chai nhẹ, anh ta vốn là người cầm bút hoặc vẽ tranh hay sao? Ám Dạ vừa đổi giọng, nghe quen quen: “Giọng nói này, chúa thượng có nhận ra không?”.
Lòng Lưu Giác trào lên cảm giác vô cùng quen thuộc, nhưng lại giống như bị cách một bức rèm che, nhất thời không nắm bắt được. Đúng rồi, giọng nói này chàng đã từng nghe, hơn nữa người này có lẽ chàng đã quen, là ai nhỉ? Chàng trợn mặt nhìn Ám Dạ, khóe mắt liếc An Thanh vương, như một tia chớp lóe, đáp án tức thì bật ra, chàng nhìn An Thanh vương: “Chính là y!”.
An Thanh vương và Ám Dạ nhìn nhau cười.
Ám Dạ bước lên quỳ thi lễ chính thức: “Cáp tổ Ô y kỵ Ám Dạ từng gặp chúa thượng, tam tiểu thư đã được đưa về tướng phủ, thuộc hạ đã gặp Lưu Anh, bố trí y ở lại tướng phủ chăm sóc tiểu thư. Xung quanh tướng phủ đã bố trí người theo dõi, tiểu thư rất an toàn”.
Lưu Giác nhấc chân, nhanh như chớp đá Ám Dạ một cái. Ám Dạ ngạc nhiên, cơ thể bay trượt ra xa ba thước, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế quỳ. Lưu Giác cười lớn: “Nghe nói trong Ô y kỵ ngươi thân thủ tốt nhất, so với bản vương thế nào?”.
Rất tốt, không lập tức hỏi tình hình tiểu thư, chúa thượng như vậy mới xứng đáng thống lĩnh Ô y kỵ. Ám Dạ kính cẩn đáp: “Ngang ngang với chúa thượng, nhưng nếu chúa thượng luyện thành công tầng thứ bảy Phi tuyết công, Ám Dạ không phải là đối thủ”.
Lưu Giác kinh ngạc, Phi tuyết công này ngay cả cha chàng cũng không biết nội tình, sư phụ truyền dạy cho chàng đã chết ở Tuyết Sơn, Ám Dạ sao biết được?
Mắt Ám Dạ ánh lên vẻ ấm áp: “Xin cho thuộc hạ đứng lên nói”. Chàng đứng dậy, hai cánh tay vòng trước mặt, kết ra một chuỗi thủ ấn. Chính là khởi thức của tuyệt chiêu Phi tuyết công mà Lưu Giác chưa từng sử dụng. Ám Dạ dừng lại nói ngay: “Sư phụ là do lão vương gia tìm. Ông ấy cũng thu nhập thuộc hạ làm đệ tử”.
Lòng Lưu Giác băn khoăn, cha đi Biên thành xa xôi, giao chàng mới được mấy tuổi cho những người trong phủ trông nom, lúc đó chàng đã tưởng cha không quan tâm đến chàng. Về sau sư phụ đột nhiên xuất hiện, xưng là võ sư kỳ tài, đến truyền dạy tuyệt chiêu cho chàng. Sau khi lớn lên, An Thanh vương mỗi năm trở về một lần, lần nào cũng thích trêu đùa vui chơi với chàng. Tình cảm cha con mới dần dần sâu đậm.
Lưu Giác nhìn cha, lòng cảm kích vô hạn. Cha đã thu xếp tất cả mọi việc, bao gồm cả A La. Không nói với chàng cũng do sợ chàng sốt ruột. Chàng đáp lễ với Ám Dạ: “Đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng ta thi lễ với binh sĩ Ô y kỵ. Nói đi, sau này ngươi trở thành thuộc hạ hay sư đệ của ta?”.
“Ám Dạ chính là Ám Dạ, Ô y kỵ trước sau vẫn là Ô y kỵ, sinh tử đều không thể xa rời”. Ám Dạ trang nghiêm nói.
“Nếu ngươi muốn...”.
Ám Dạ ngắt lời chàng: “Chúa thượng không muốn hỏi tình hình vương cung?”.
“Tình hình vương cung thế nào?”. Lưu Giác hạ giọng hỏi. Ám Dạ rõ ràng hiểu ý chàng, nhưng lại không muốn rời bỏ Ô y kỵ, từ bỏ thân phận Ám Dạ, sống cuộc sống hoàn toàn dưới ánh mặt trời. Mắt tràn ngập quyết tâm trung thành với vương phủ. Nỗi xúc động dâng trào trong lồng ngực Lưu Giác, đây là thuộc hạ, cũng là huynh đệ của chàng!
“Vương Yến Hồi và Lưu Phi có minh ước, chính là lý do vương cung không đánh cũng hàng. Nhưng Lưu Phi rõ ràng không thể thực hiện minh ước, Vương Yến Hồi tự vẫn, có lẽ muốn cầu khẩn Lưu Phi khai ân cho họ Vương thoát nạn tru di, đúng là một kỳ nữ. Nhưng nàng ta dùng tam tiểu thư để ép... Lưu Phi”.
Ám Dạ liếc nhanh Lưu Giác: “Theo thuộc hạ cảm thấy, Lưu Phi tâm địa khó dò, nhưng với tam tiểu thư t