Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344220
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4220 lượt.
nhau! Lưu Giác từ từ đứng lên, đắp chăn cẩn thận cho A La, ngơ ngẩn nhìn nàng, nhìn mãi cũng không đủ. Khuôn mặt xinh đẹp này luôn có ma lực hấp dẫn chàng, luôn khiến chàng hút mắt: “A La nàng cũng không nỡ xa ta phải không? Nhưng ta đành xa nàng... Ta sẽ không bỏ nàng mãi mãi, ta nói được làm được. Nếu có ngày đó, nếu nàng quả thực không chịu được, cho dù phạm tội đại nghịch, cho dù nếu bị bắt chắc chắn chịu tội chém đầu, ta cũng nhất định đưa nàng đi!”.
Lại nhìn lần nữa, không, không thể nhìn thêm nữa! Lưu Giác quả quyết đứng lên, không ngoảnh lại, đẩy cửa bước ra.
“Trông nom cẩn thận!”.
“Chúa thượng!”. Lưu Anh lo lắng.
“Ta đã nói rồi, ngươi có một chủ nhân, chính là nàng ấy”. Lưu Giác trầm giọng nói, rồi bước nhanh ra khỏi Đường viên.
(2) Thủ lăng nhân: người canh lăng (BTV).
(3) Long biện: Nghĩa là roi rồng, chỉ việc chịu hình phạt đánh roi (BTV).
Cung nữ khẽ bẩm: “Vương thượng, Bình Nam vương cầu kiến!”.
Tử Ly đặt tấu chương xuống, ngày mai đã là đại lễ đăng cơ, bao nhiêu nghi thức lễ tiết cũng làm khó cho các quan viên bộ lễ. Những thứ đã chuẩn bị trước đây cho thái tử đăng cơ, bây giờ phải sửa lại, long bào, lễ phục của hoàng hậu cần ngày đêm gấp rút sửa chữa, may mà vóc dáng của chàng và thái tử cũng ngang nhau, nếu không hai ngày làm sao kịp chuẩn bị long bào, có giết bọn họ cũng không thể xong.
Chàng vươn người, làm hoàng đế cũng đâu có dễ, từ giờ Mão đến giờ Ngọ, chàng phải ngự trong thư phòng không được rời đi nửa bước. Lưu Giác đến gặp chàng có việc gì? Hội báo tình hình phòng thủ Phong thành? Hay là muốn nhanh chóng thành thân với A La? Miệng chàng nhếch lên nụ cười châm biếm, bây giờ không phải ta là hoàng đế sao? Lưu Giác muốn lấy A La, đâu có dễ dàng đến thế! Nhưng ngoài miệng chàng lại nói: “Đã là giờ Ngọ, truyền mang ngự thiện(4) lên, mời Bình Nam vương cùng dùng bữa!”.
Lưu Giác đi vào điện nội, theo lễ phải hành lễ quân thần với Tử Ly. Nhưng chàng vừa quỳ, Tử Ly đã đỡ chàng dậy, khuôn mặt tuấn tú, tươi vui bình yên như gió xuân: “Doãn Chi, không cần đa lễ! Ở đây chỉ có huynh đệ chúng ta, làm vậy sẽ trở nên xa cách”.
“Thần...”. Lưu Giác cúi đầu.
Tử Ly vội rời chỗ, bước đến đỡ chàng: “Doãn Chi hà tất phải thế! Có việc gì mau nói đi”. Lưu Giác nhìn Tử Ly, ánh mắt bi thương tột độ: “Tử Ly, huynh có biết, lúc từ vương cung trở về tướng phủ đến giờ A La vẫn chưa tỉnh”.
Mặt Tử Ly biến sắc: “Có chuyện gì? Lẽ nào Vương Yến Hồi...”.
“Đệ suy nghĩ mãi vẫn không hiểu được, nếu là mất sức không thể đến nỗi ngủ mê mệt mãi không tỉnh. Đệ đã hỏi nhiều danh y thuật sĩ, cuối cùng có người nói A La đã trúng Thất hồn ngọc dẫn hương. Loại độc dược này chỉ có hai cách giải. Một là đưa đến Hạ quốc ở phía tây nam, dùng bí pháp của vương thất cứu chữa; hai là vào hoàng lăng, lấy nước ở suối băng ngâm mình giải độc. Đi Hạ quốc đường sá xa xôi, hơn nữa nghe nói bí pháp vương thất này chỉ có Hạ vương nắm giữ, ông ta có chịu giúp hay không cũng khó nói, e là chưa đến được Hạ quốc, A La đã ngọc nát hương tan, cho nên, kế có thể bây giờ là lấy nước suối băng”. Lưu Giác bình tĩnh nói lại tình hình, miệng cười châm biếm: “Vương Yến Hồi quả là thâm hiểm, chết rồi vẫn còn khiến huynh đệ chúng ta tranh chấp”.
Thất hồn ngọc dẫn hương? A La lại bị trúng Thất hồn ngọc dẫn hương ư? Nỗi kinh ngạc, hoài nghi nhói lên trong ngực Tử Ly. Vương Yến Hồi có được loại thuốc bí truyền đó của Hạ quốc từ bao giờ? Cách pha chế loại thuốc bí truyền này cũng đã thất truyền, vương thất Hạ quốc coi trọng như báu vật, nghe nói chỉ còn lưu được không quá bốn liều. Muốn giải loại độc này, phải dùng máu của thánh nữ Hạ quốc làm thuốc dẫn, Thánh nữ Hạ quốc Minh Nguyệt là hoàng hậu của Hạ vương, muốn lấy máu của bà ta đâu có dễ! Cho dù Hạ vương và Minh Nguyệt hoàng hậu đồng ý cứu giúp, từ Ninh quốc đến Hạ quốc... A La không chờ được, Vương Yến Hồi đã tính đúng, họ chỉ có thể dùng suối băng. Nhưng... suối băng ư? Tim chàng đập dữ dội, A La chỉ cần trở thành vương phi của chàng, sự việc sẽ trở nên đơn giản.
Tử Ly cố kìm nén niềm vui, suy nghĩ về dụng tâm của Vương Yến Hồi, nàng ta muốn chàng và Lưu Giác trở mặt với nhau? Tử Ly trở nên nghiêm túc: “Tử Ly sao có thể làm chyện đó, quân vương sao có thể cướp thê tử của đại thần! Doãn Chi cũng coi thường Tử Ly!”.
“Doãn Chi sẽ đến tướng phủ thoái hôn, chỉ cần cứu được tính mạng A La, mọi chuyện Doãn Chi không tính toán, chắc chắn Tử Ly sẽ đối tốt với nàng”. Lưu Giác nói một mạch không đắn đo.
Như vậy, như vậy sẽ không ai còn nói vua cướp vợ của bề tôi, như vậy A La có thể danh chính ngôn thuận trở thành phi tử của chàng. Ý nghĩ đó quanh quẩn trong đầu Tử Ly, chàng cố kìm nén niềm vui, mặt trầm như nước, quay lưng lại, không để Lưu Giác nhìn thấy nụ cười khó bề giấu giếm trong mắt chàng.
“Lẽ nào Tử Ly muốn thấy A La mỗi ngày một tiều tụy, năm ngày sau sẽ chết trước mắt chúng ta?”. Lưu Giác ép ra một câu. Chàng đau đớn nghĩ, vẫn cần mình phải nói đến thế, Tử Ly mới yên tâm đi cứu A La sa