XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Kỳ Ngộ

Duyên Kỳ Ngộ

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1344218

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4218 lượt.

“Ờ, đại lễ ngày mai sẽ rất mệt, Thiên Lâm cũng nên đi nghỉ sớm, ta còn việc phải làm”. Chàng nhìn Cố Thiên Lâm, nỗi thất vọng hiển hiện trong mắt nàng, lòng chàng mềm lại: “Ngày mai nhiều việc...”.
“Thần thiếp biết, vương thượng chớ nên quá gắng sức, thần thiếp xin cáo lui!”. Lập tức hiểu Tử Ly, nàng tự trách mình lúc này không nhẫn nhịn được.
Chiếc kiệu vừa dừng lại trước hậu điện, Tử Ly liền đến ngay. Chàng vội vén rèm, nhìn thấy A La đang thiêm thiếp ngủ. Môi nàng khô nẻ, sắc mặt nhợt nhạt, tinh thần suy sụp thấy rõ. Tử Ly nhẩm tính thời gian, đã hai ngày nay A La không ăn uống gì. Chàng giơ tay sờ mặt nàng, A La không động đậy, lòng đau thắt, chàng khẽ ra lệnh: “Đổi kiệu đi lên núi, vào hoàng lăng”.
“Xin vâng!”.
Một canh giờ sau, kiệu đã dừng bên ngoài hoàng lăng. Trăng treo chênh chếch trên trời, ánh trăng trong veo lạnh lẽo rọi trên núi tuyết, thực là một thế giới thanh tịnh tinh khôi. Tử Ly vén rèm kiệu, nhìn thế giới băng tuyết bên ngoài, thận trọng bọc nàng trong chiếc áo choàng lông thú. Chiếc cổ áo cao trắng muốt cơ hồ che lút khuôn mặt A La, Tử Ly khẽ cười: “Vẫn là khuôn mặt nhỏ nhắn ấy”.
Tử Ly thầm kinh ngạc, công lực của những thủ lăng nhân này quả thật không thể tưởng tượng. Bên ngoài hoàng lăng, chàng đã nhìn thấy họ giẫm lên tuyết mà không hề để lại dấu chân, hơn nữa sống lâu năm trên đỉnh núi băng tuyết như vậy mà y phục trên người rất mong manh, nếu không có nội công thâm hậu tất không thể trụ nổi.
Chàng dẹp bỏ suy nghĩ lan man, quỳ trước mặt Ninh vương: “Phụ hoàng, Tử Ly rất nhớ phụ hoàng. Chỉ có hoàng đế Ninh quốc mới có thể vào đây gặp người, Tử Ly đã trụ đến bây giờ, cuối cùng đã trở thành hoàng đế Ninh quốc. Sau này hàng năm Tử Ly sẽ đến thăm người... Tử Ly rất cô đơn, một người nắm cả giang sơn, rất nặng nề, phụ hoàng”.
Tử Ly ngắm nhìn phụ hoàng, cảm thấy không thể nào nói hết, không thể nói hết những nỗi thống khổ, những điều trước đây chưa bao giờ dám nói. Nhưng chàng biết nếu không lấy nước suối băng để A La ngâm mình có thể sẽ lỡ lễ đăng cơ sáng mai. Chàng lưu luyến dừng bước, ngắm nhìn phụ hoàng lần nữa, quả quyết bước ra.
“Đưa ta đến suối băng hoàng lăng”. Tử Ly nói.
“Tuân lệnh!”. Thủ lăng nhân đi trước dẫn đường, đi qua băng cung là nơi yên nghỉ của các đời hoàng đế Ninh quốc, thủ lăng nhân mở một cái cửa động bằng ngọc tạc hình bán nguyệt, bên trong có một đình viện rất nhỏ. Tử Ly bước vào, trong đình viện có một loại hoa hồng kỳ lạ. Chàng nhìn kỹ, hoa hồng đó được tạc bằng hồng ngọc nguyên khối, lá bằng ngọc bích có vân màu xanh biếc loại thượng phẩm, chàng bỗng ngây người.
“Kho quốc bảo của Ninh quốc đều ở hoàng lăng, những vật này chỉ là trang trí. Ninh quốc dựng nước hơn ba trăm năm, mới tích lũy được tài sản khổng lồ như thế!”. Thủ lăng nhân nói với vẻ tự hào.
“Báu vật nếu không sử dụng hết công dụng, để không cũng như vật chết”. Tử Ly thản nhiên nói.
“Tiên tổ có di chỉ gửi con cháu đời sau, phàm những ai có chí lớn muốn thống nhất thiên hạ, khi quốc khố cạn kiệt đều có thể sử dụng kho báu này. Nếu Ninh quốc diệt vong, con cháu đời sau được quyền sử dụng”. Thủ lăng nhân nói.
“Có nghĩa là, bảo vật ở đây quả nhân cũng có thể dùng?”.
“Vâng! Chỉ có vương thượng mới có quyền!”.
“Vậy, nếu ta lấy nước ở suối băng cứu người?”. Tử Ly chuyển chủ đề.
Thủ lăng nhân thần sắc trang nghiêm: “Vương thượng có biết hình phạt long biện? Nếu lấy nước ở suối băng nhất thiết phải chịu ba roi của bọn nô tài! Nô tài quyết không nhẹ tay, vương thượng cũng nhìn thấy công lực của nô tài rồi”.
“Quy định là chết, người là sống, tại sao phải coi trọng từng giọt nước ở suối băng như vậy?”. Tử Ly nói nhanh.
Thủ lăng nhân bước đến quỳ trước mặt chàng: “Chỉ có tiên liệt hoàng đế và thủ lăng nhân truyền đời như chúng nô tài mới biết bí mật này. Di hài của thánh hoàng tiên tổ Ninh quốc đưa đến cửa hoàng lăng, sẽ do thủ nhân lăng rước vào. Di hài tiên tổ sau khi đưa vào hoàng lăng đều phải ngâm ba ngày trong nước suối băng, như vậy khi đưa vào băng cung mới có thể bảo tồn long nhan không đổi. Nước ở suối băng này đời đời thanh rửa thánh thể liệt tổ liệt tông hoàng tộc, sao có thể tùy liện lấy ra? Cho nên, tiên tổ định ra quy chế, nước suối băng không thể tùy tiện xâm phạm, hoàng đế muốn lấy nước cứu người không phải là người thân, nhất định phải chịu hình phạt long biện, để chuộc tội động đến thánh thể!”.
Cuối cùng Tử Ly đã hiểu tại sao tắm nước suối băng lại khó. chàng thở dài: “Ta vào xem sao đã”.
Thủ lăng nhân đi đến mở cửa một tòa băng điện nhỏ màu ngọc bích, Tử Ly đi vào, chỉ thấy bên trong sương khói mờ mịt, chàng bỗng rùng mình, căng mắt nhìn, lờ mờ nhìn thấy trong mịt mù khói lạnh một dòng suối trong vắt màu xanh biếc tuôn chảy.
“Vương thượng, nếu hàng năm đến tắm thác băng này, có thể khiến ngọc thể an khang, thần trí minh mẫn, nhưng cả đời chỉ có thể đưa một hoàng phi đến, đó là vinh dự tột đỉnh đối với đương kim hoàng đế”. Thủ lăng nhân nói, “... Nhưng sau khi đã chịu hình phạt long biện thì không được phép vào tắm su