Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Kỳ Ngộ

Duyên Kỳ Ngộ

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1344217

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/4217 lượt.

o?
Tử Ly nói ngay: “Sao huynh có thể giương mắt nhìn A La chết? Chỉ có điều... Doãn Chi, nếu trong lòng A La có đệ, sao ta nỡ chia lìa hai người?”.
Lưu Giác thầm nghĩ, hoàng đế là vậy, một chút băn khoăn cũng phải loại trừ sạch rốt. Chàng cười sang sảng, tiếng cười thấm nỗi bi thương vô hạn: “Đệ vất vả theo đuổi A La, nhưng nàng ấy không màng, trong lòng nàng ấy rút cục có huynh hay có đệ, Doãn Chi quả thật không biết!”.
Nói xong câu này, lòng chàng xót xa, A La nếu lòng nàng không có ta, được Tử Ly che chở nàng có vui hơn? A La, nàng tha lỗi cho ta, tha lỗi cho ta đã phủ định tâm ý của nàng! Cứ coi như người... người nàng thích thật sự không phải là ta! Chàng không cười nữa: “Hôm nay nhìn A La rất lâu, đệ cứ nghĩ mãi, huynh và nàng ấy quen nhau trước, có lẽ cảm tình cũng sâu đậm hơn. Đệ chẳng qua quá kiêu ngạo, một mực không chịu thừa nhận đã thua. Khi A La thoái hôn, đệ đã nghĩ nàng càng chạy, ta càng phải lấy nàng. Ở Lâm Nam cũng là nàng ấy tình cờ gặp lại đệ, mới bị đệ bắt mà thôi. Trở về Phong thành cũng là do đệ dùng thuốc mới có thể áp giải đem về, nàng ấy không muốn quay về, không muốn quay về tướng phủ, cũng không muốn... không muốn lấy đệ!”.
Tử Ly mãi không nói gì, từng kỷ niệm ở bên A La lại lần lượt hiện ra trong tâm trí chàng. A La nói: “Quen biết huynh thật là may mắn, muội đã tưởng ở đây sẽ không thể gặp được người đàn ông tốt như huynh”.
A La nói: “Mắt huynh rất sáng, sáng như sao...”.
Ánh mắt Tử Ly trở nên dịu dàng, A La nhìn chàng cười ngọt lịm, đôi mắt mở to cầu khẩn, chàng cùng nàng phi ngựa trên thảo nguyên, ngắm sao trên thảo nguyên... Chàng rất muốn tin A La không muốn lấy Lưu Giác. Lưu Giác kiêu ngạo, chàng biết, kiểu người kiêu ngạo như thế rất khó chấp nhận bị đàn bà từ chối, tuy nhiên dần dần Lưu Giác đã yêu A La, yêu cuồng si, bất chấp. Chỉ có điều A La có yêu Lưu Giác thật không? Tử Ly băn khoăn, bất giác khâm phục Lưu Giác tình sâu như bể, chàng nghi ngờ lòng A La có Lưu Giác. Tử Ly nhắm mắt, đôi mắt lóng lánh như thủy tinh của A La sẽ không bao giờ mở ra được nữa sao?
Chàng quay phắt người: “Doãn Chi, đệ có trách huynh không?”.
“Sao đệ có thể trách huynh? Đây là quy chế của tổ tiên, nếu A La không trở thành vương phi của huynh cho dù tỉnh lại, cũng chỉ có một đường chết! Đệ muốn nàng ấy sống, sống vẫn tốt hơn tất cả”. Lưu Giác nói chân thành. Nụ cười rạng ngời trên mặt chàng. Tử Ly ngây người, Lưu Giác quả thật vô cùng tuấn lãm. Lưu Giác nói: “Đại trượng phu lo gì không lấy được vợ! Mạng của A La chỉ có một”.
Hai người trong lòng đều biết, người kia rất yêu A La. Lưu Giác định ra danh phận trước, Tử Ly đăng cơ trở thành Ninh vương, không thể cướp A La từ tay Lưu Giác, việc làm đó không phải hành động của đấng minh quân. Chàng có thể ngăn cản, có thể bí mật ra tay chia rẽ họ, nhưng như vậy e không hợp đạo lý. Còn bây giờ Lưu Giác lại tự tay đưa A La đến cho chàng, cầu xin chàng nạp nàng làm phi, cứu mạng nàng. Đây là cơ may trời cho! Thoái hôn, dù sao họ cũng chưa có gì ràng buộc, chàng có thể nhân cơ hội này có được A La. Bất luận Lưu Giác đối với A La tình sâu đến mấy, Lưu Giác cũng đành từ bỏ nàng. Hơn nữa sau này chàng sẽ đối xử tốt với A La, sủng ái nàng, bảo vệ nàng, khiến nàng yêu chàng.
Sau khi suy nghĩ rõ ràng, nét mặt Tử Ly cuối cùng lộ vẻ phấn khởi: “Doãn Chi, đệ biết ta đối với A La cũng một lòng chân tình. Ta nhất định không phụ nàng ấy!”. Lòng đau đớn khôn tả, Lưu Giác cười nhạt: “Doãn Chi hiểu!”.
Tại Đường viên tướng phủ, trong khuê phòng của A La, Lưu Giác nhìn đăm đăm A La vẫn đang say ngủ. Tối nay phải đưa A La đến chỗ Tử Ly rồi. Mai này, nếu nàng không đồng ý, ta... Lưu Giác cười đau khổ, liệu ta có thể đưa nàng đi được không? Để cho cha già phải chịu tội dung túng con trai đại nghịch cướp phi tử của quân vương, chịu bao điều tiếng cười chê của thế nhân? Khiến cho tiếng thơm một đời anh minh của ông hủy hoại trong tay ta? Tử Ly sẽ phẫn nộ thế nào? Ta bội tín trở mặt, khiến huynh ấy mừng hụt! Tử Ly sẽ hận! Sẽ có thể tước bỏ lực lượng của vương phủ để củng cố giang sơn của chàng ta! Chúng ta liệu có chạy được không? Chạy đi đâu? Tử Ly liệu có tha cho chúng ta không... Nhưng đưa nàng vào vương cung mà nàng ghét nhất, để nàng quanh quẩn suốt đời giữa những bức tường cao vút, ta sao đành lòng!
Tử Ly đã hứa cứu A La, nghĩa là sẽ phải lấy nước từ suối băng và chịu hình phạt long biện, lựa chọn đó mấy lần suýt buột ra miệng Lưu Giác, nhưng chàng không dám nói. Sao chàng có thể vì bản thân và A La yêu cầu Tử Ly hy sinh như vậy! Tử Ly là hoàng đế Ninh quốc, sao phải chịu cực hình như thế, mỗi dịp Đại Tuyết lại đau đớn chết đi sống lại! Hơn nữa chịu đựng cực hình để cứu người trong lòng, nhưng tỉnh dậy nàng ta lại đi lấy người khác... Ngừng suy nghĩ, Lưu Giác ôm A La bước ra ngoài, nói với Lưu Anh: “Đi báo với Lý tướng, bản vương đưa A La đi cứu chữa, bảo ông ấy yên tâm”.
Ra khỏi phủ, Lưu Anh đi theo sau, luôn giữ khoảng cách một đoạn xa. Lưu Giác ôm A La thúc ngựa đi về phía ngoại ô phía đông, đến bên bờ suối, chàng dừng lại. Gió