Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Kỳ Ngộ

Duyên Kỳ Ngộ

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1344216

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4216 lượt.

ng một bên. Tử Ly dịu dàng nhìn A La: “Sao lại nghịch ngợm thế, chạy vào ngự hoa viên chơi trò trốn tìm ư?”.
A La nhìn chàng, Tử Ly mình vận hoàng bào vàng chói, đầu đội vương miện gắn ngọc bích, trông vừa quen vừa lạ: “Tử Ly...”.
“To gan! Dám gọi tên vương thượng”. Một thị vệ đứng bên, cất giọng the thé trách A La. Tử Ly nghiêm mặt nhìn người đó, khi quay lại nhìn A La ánh mắt đã trở nên dịu dàng: “Y phục bẩn hết rồi, mau theo ta về cung thay”.






A La càng mơ hồ: “Bảo họ lui đi, thiếp có điều muốn nói với hai người!”.
Tử Ly nhìn Lưu Giác: “Thì ra Bình Nam vương vẫn chưa nói, các ngươi lui cả đi”.
Trong ngự hoa viên chỉ còn lại ba người. Tử Ly cười: “Không cần dài dòng, Doãn Chi, đệ nói hay ta nói?”.
Lưu Giác bình tĩnh nhìn A La: “Hôm đó nàng đã trúng Thất hồn ngọc dẫn hương của Vương Yến Hồi, hôn mê hai ngày, chỉ có vào hoàng lăng ngâm mình trong suối băng mới giải được. Mà một nữ nhân khi đã vào hoàng lăng nhất định phải là phi tử của vương thượng, nếu không phải là phi tử của vương thượng, thì vào hoàng lăng chỉ có con đường chết!”.
A La đã hơi hiểu, nhưng vẫn chưa rõ lắm, mắt nhìn Tử Ly: “Muội có thể gọi huynh là đại ca không?”.
Lòng Lưu Giác tan nát, Tử Ly nhìn chàng, chàng biết nói sao? An ủi A La trước mặt Tử Ly, khuyên nàng nhẫn nại, bảo nàng đợi chàng thu xếp xong xuôi sẽ đưa nàng đi trốn? Lưu Giác ngoảnh mặt đi, không dám nhìn A La: “Tốt nhất nàng hãy quên Lưu Giác này, hôm nay ta sẽ đến tướng phủ thoái hôn!”. Nói xong chàng cúi đầu hành lễ với Tử Ly, “Vương thượng, nàng ấy biết rồi, thần xin cáo lui”. Nói xong thản nhiên rời đi.
A La há miệng nhìn Lưu Giác rời đi, chàng bỏ đi như thế sao? Nàng không kìm được, gọi to: “Lưu Giác!”.
Lưu Giác cứng người, không ngoái lại.
A La bất lực ngồi sụp xuống, nước mắt ứa ra.
Tử Ly cúi người giơ tay lau nước mắt cho nàng, A La ngoảnh mặt đi, lòng hoang mang sợ hãi, Lưu Giác không muốn nàng chết, muốn Tử Ly lấy nàng làm hoàng phi, nàng phải làm gì để rời khỏi hoàng cung? Nàng quay đầu nhìn Tử Ly cầu khẩn: “Đại ca, muội cầu xin huynh, muội không thích vương cung, huynh hãy để muội đi, được không?”
Ngọn lửa âm ỉ trong lòng Tử Ly cuối cùng bùng cháy: “Muội không muốn lấy ta như vậy sao? Trong lòng muội chỉ có người đó sao, A La?”. Giọng chàng một lần nữa lại trở nên dịu dàng, “Tại sao? Biết rõ là sẽ phải chết, muội vẫn không chịu ư? Chúng ta đều không muốn nhìn muội chết, cho nên bất luận thế nào ta cũng không để muội đi!”.
“Đại ca, tình cảm không thể gượng ép! Trước đây muội chưa hiểu, bây giờ muội đã hiểu, muội thích Lưu Giác. Hay là huynh giết muội đi, đằng nào quy định đó của các người, không làm phi của huynh ắt phải chết!”.
Tử Ly nhắm mắt, nén cơn giận bốc ngùn ngụt trong đầu, vết roi trên lưng vẫn đang đau buốt, hàn khí như chích tận xương. Chàng đã vì nàng chịu đau đớn như vậy, còn nàng, nàng thà chết không chịu làm phi của chàng! Trong lòng A La hoàn toàn không có chàng! Tử Ly bật cười thành tiếng, tiếng cười như thấm nỗi đau khôn tả, chàng cúi người ôm nàng, nói dằn từng chữ: “Ta không thể để muội chết, chuyện này không do muội quyết định!”
A La vừa tức vừa giận, gào thét bảo chàng buông ra, tay đấm lia lịa.
Tử Ly mặc kệ, ôm nàng ra khỏi ngự hoa viên. A La tức giận cắn vào vai chàng, Tử Ly nhún vai dừng bước, mắt bi thương nhìn nàng: “Ta đã nói ta sẽ không buông tay, huống hồ Lưu Giác đã đưa muội vào đây, ta càng không thể để muội đi”.
Thần sắc Tử Ly trang nghiêm chuyên chú. Sức khỏe A La vẫn chưa phục hồi lại chạy xa như vậy, vừa rồi lại trải qua chấn động khác thường, toàn thân bải hoải, mắt tối sầm rồi nàng ngất đi.
Sau đại lễ, Tử Ly chuyển đến Ngọc Long cung, Cố Thiên Lâm chuyển đến Ngọc Phượng cung.
Định chế hậu cung của Ninh quốc gồm có một hoàng hậu, ba quý phi, năm phi tần, tổng cộng là chín người, bên dưới còn tám mươi mốt mỹ nhân. Hiện nay hậu cung mới có hoàng hậu, còn lại đều trống, phủ nội vụ lập tức chuẩn bị nghi thức tuyển phi.
Tử Ly để A La ở điện Ngọc Hoa cạnh Ngọc Long cung.
Cố Thiên Lâm đã biết chuyện. Nàng vốn kiêu hãnh, có chí hướng sau khi lấy Tử Ly lại si mê vị vương tử tài hoa phong lưu đó, nên khi bị chàng lạnh nhạt ba năm nàng vẫn nhẫn nhịn, cuối cùng lại khiến Tử Ly cảm thấy có lỗi càng thêm phần nể trọng. Là người thông minh, nàng hiểu ghen tuông đố kỵ chỉ làm cho Tử Ly càng thêm xa lánh.
Thị nữ giận thay cho nàng, phàn nàn: “Nương nương quả là tốt tính, tam tiểu thư tướng phủ kia vô danh vô phận, được ở điện Ngọc Hoa đã là gì chứ. Nghe nói còn bị Bình Nam vương thoái hôn!”.
Cố Thiên Lâm sầm mặt: “Vương thượng hành xử đâu đến lượt nô tài các ngươi lắm điều. Tam tiểu thư tướng phủ vào cung tĩnh dưỡng, nếu ta còn nghe nửa câu bàn tán về tiểu thư, sẽ giết không tha!”.
Cung nữ nhất loạt quỳ mọp xuống: “Nương nương bớt giận, nô tài lắm lời!”.
Cố Thiên Lâm cũng thấy kỳ lạ, từ lúc đăng cơ đến giờ đã hơn mười ngày, Lý Thanh La vẫn ở điện Ngọc Hoa mà không có danh phận, hơn nữa, Tử Ly còn hạ lện