XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Kỳ Ngộ

Duyên Kỳ Ngộ

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1344210

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4210 lượt.

cùng xinh đẹp. Mắt nhìn Cố Thiên Lâm, lòng chàng lại bay về ngôi điện bên cạnh Ngọc Long cung.
Ra khỏi Kim điện, Lưu Giác nhìn về hướng tây, pháo hoa vẫn chưa tan hết, trong không trung vẫn còn lờ mờ làn khói lam tím nhạt. Chàng ngẫm nghĩ, dựa vào trí nhớ nhanh chóng lẩn vào ngự hoa viên.
Còn chưa thấy người đã nghe tiếng thị cung hổn hển kêu lên: “Mau mau tìm người! Khi đại lễ hoàn tất, vương thượng không thấy người thì làm thế nào?”. Lời chưa dứt đã thấy tiếng chân dồn dập tản ra xung quanh, có người đã chạy vào ngự hoa viên.
Chàng thầm nghĩ, chắc chắn bọn họ đang tìm A La. Nàng ấy đã vô sự rồi sao? A La, nàng thật thông minh biết trốn trong ngự hoa viên. Chàng lẩn ra một phía, vận khinh công vòng qua bọn họ, lát sau đã đứng ở chỗ phát ra pháo hiệu. Ở đây bốn bề tĩnh lặng, chàng bồn chồn khẽ gọi: “A La, nàng ở đây phải không? A La!”.
A La đang tim đập chân run trốn trong bụi cây, nhìn ra ngoài qua kẽ lá. Nàng vẫn chưa hiểu chuyện gì, mấy nàng hầu đó luôn mồm gọi nàng là nương nương, khiến nàng hốt hoảng. Có chuyện gì xảy ra rồi sao? Nàng không lấy Tử Ly, không ở trong vương cung. Chưa bao giờ nàng nhớ Lưu Giác đến thế, chỉ muốn được gặp lại chàng, lòng nàng chỉ nhớ đến chàng. Lúc này A La mới hiểu, tình cảm của nàng đối với Lưu Giác đã quá sâu nặng. Mỗi phút chờ đợi đều như lửa đốt, cảm thấy thời gian trôi quá chậm, chờ đến gần tuyệt vọng, đột nhiên nghe thấy tiếng Lưu Giác, nàng thảng thốt, dường như họ đã cách biệt cả một thế giới, bỗng thất thần ngây người.
Lưu Giác gọi hai tiếng, không thấy ai trả lời, càng thấp thỏm, lại khẽ gọi: “A La, nàng có ở đây không? Là nàng phải không?”.
Nàng muốn gọi chàng, nhưng lại như không thể lên tiếng, trong lúc bối rối làm động cành cây. Lưu Giác mắt lóe sáng, nhảy vọt lại, rẽ khóm lá, A La đang ngồi co ro nhìn chàng, đôi mắt to thảng thốt tội nghiệp, toàn thân dính đất và vụn cỏ, mắt ngấn nước, môi run run. Lưu Giác lòng đau nhói, chìa tay nói: “Là ta đây, nào ra đi, A La”.
A La sực tỉnh, vừa bò vừa lăn từ trong bụi ra, lao vào lòng chàng òa khóc, Lưu Giác xiết chặt nàng, vỗ về: “Đừng khóc, đây là vương cung! Đừng lên tiếng!”.
A La vùi mặt vào ngực chàng, cố nén tiếng khóc. Lưu Giác thấy người nàng run bần bật, chàng xót xa, càng ôm nàng chặt hơn, tai lắng nghe động tĩnh xung quanh. Một hồi lâu sau, A La mới trấn tĩnh lại, nghẹn ngào: “Cung nữ đó gọi thiếp là nương nương, thiếp rất sợ, Lưu Giác, thiếp sợ lắm! Có chuyện gì thế?”.
Lưu Giác không trả lời, kéo nàng ra một chút, ngắm nhìn, người không sao, chàng thở phào, lại xiết nàng vào lòng, Tử Ly bảo cung nữ gọi A La như thế, nghĩa là nàng đã được đưa vào hoàng lăng, nàng chỉ có thể là hoàng phi của Tử Ly, chuyện này chàng biết trả lời ra sao!
Cánh tay chàng khỏe mạnh là thế, vồng ngực chàng ấm áp là thế. A La thì thầm: “Đưa thiếp đi đi, thiếp không ở trong cung, vừa vào cung cả người thiếp đã khó chịu. Ở đây chỗ nào cũng mưu kế, thiếp không thích”.
Lời A La như nhát dao rạch tim chàng làm hai, đau nhói: “A La, bây giờ ta không thể đưa nàng đi!”.
“Tại sao?”.
“Bởi vì nàng đã là hoàng phi của Tử Ly, ta không thể đưa nàng đi!”. Cuối cùng Lưu Giác khó nhọc nói ra.
A La chấn động, vừa tỉnh lại sao đã trở thành vợ bé của Tử Ly? Nàng nghi hoặc nhìn Lưu Giác, mắt đầy băn khoăn: “Thiếp chưa đồng ý lấy Tử Ly? Thiếp cũng chưa lấy Tử Ly đấy chứ?”.
“Bất luận nàng có đồng ý hay không, nàng có lấy hay không, nàng cũng là phi tử của Tử Ly!”.
“Vớ vẩn!”. A La phát cáu, không hiểu trong hai ngày vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, “Tử Ly không phải là người như vậy! Sao có thể vừa mới đăng cơ đã cướp thê tử của đại thần”.
Lưu Giác cười đau khổ: “Không phải Tử Ly, là ta... là ta đã đưa nàng vào cung”.
A La kinh ngạc nhìn chàng: “Tại sao?”.
“Tại vì...”. Lưu Giác đang định nói, đột nhiên phát hiện có tiếng chân đi tới. Chàng kéo A La định đi, vừa nghe động tĩnh, lại dừng chân, chàng cảm thấy hình như ngự hoa viên đã bị vây chặt. Tiếng bước chân trầm tĩnh lại gần cho thấy, Tử Ly đã đến. Chàng buông tay A La, lùi sau hai bước, tình cảnh này nếu để Tử Ly nhìn thấy... chàng thầm thở dài, ánh mắt đau đớn nhìn A La.
Nàng chấn động bởi ánh mắt chàng. Tại sao Lưu Giác đau khổ như vậy, vẻ mặt bất lực như vậy? Nàng định nói, chợt nhìn thấy một toán thị vệ, nàng hốt hoảng nhìn Lưu Giác, chàng ngoảnh mặt nhìn sang chỗ khác.
Lưu Giác không thể trao nàng cho Tử Ly, không thể! Tử Ly đã bức ép chàng ư? Tử Ly vừa lên ngôi không thể làm chuyện đó. A La bất động đứng đó, đầu óc bấn loạn bởi bao ý nghĩ.
Đại lễ vừa xong, đã có cung nhân bẩm báo với chàng. Tử Ly phẫn nộ nghĩ, mình vừa quay đi người đã chạy mất. Cung nhân báo trong ngự hoa viên có tiếng người, chàng chưa kịp thay long bào đã vội vã đến đây cùng thị vệ, cung nhân lần tìm, cuối cùng đến được chỗ này. Từ xa đã thấy hai người đứng bên nhau. Tử Ly không vội vàng từng bước đi đến trước mặt A La và Lưu Giác.
Lưu Giác quỳ xuống: “Vương thượng!”.
“Bình thân!”. Tử Ly đĩnh đạc nói, cơn giận dội lên trong lòng.
Lưu Giác đứng đậy, tránh sa