Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Tới Là Anh

Duyên Tới Là Anh

Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341749

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1749 lượt.

u mày nhìn Xa Hà Văn phía đối diện.
Sắc mặt Xa Hà Văn càng thêm trắng bệch, cắn cắn môi, cố gắng nhịn xuống cảm giác khoé mắt cay cay muốn khóc.
“Được rồi, đi thôi. Đã nghĩ xong muốn đến đâu ăn cơm chưa?” Triệu Thừa Dư đi tới, thoáng nghi ngờ nhìn không khí có phần kì lạ giữa bốn người con gái, đi nhanh lướt qua Xa Hà Văn vẫn đứng một chỗ như lúc nãy, bước tới đặt tay lên vai Cố Hàm Ninh.
“Mình nghĩ chi bằng chúng ta đi ăn lẩu đi, thời tiết hơi lạnh rồi, ăn lẩu vừa vui vẻ vừa dễ chịu.” Mạnh Khởi Đức đi phía sau Triệu Thừa Dư, đề nghị.
“Được! Mình thích ăn lẩu!” Sự chú ý của Thịnh Mạn Mạn thoáng chốc đã bị phân tán, đồng ý ngay.
“Anh và Mạnh Khởi Đức đi tắm trước đi, bọn em chờ hai người ở dưới ký túc xá.” Cố Hàm Ninh áp chế sự tức giận trong lòng, khẽ mỉm cười, ghé vào gần cổ Triệu Thừa Dư hít hít, cau mũi.
“Cũng được. Anh cũng thấy trên người đều là mồ hôi, tránh lát nữa ảnh hưởng đến vị giác của em.” Triệu Thừa Dư cúi đầu cười cười, níu vai Cố Hàm Ninh xoay người, “Vậy nhanh lên một chút. Người anh đầy mồ hôi, lại còn đói bụng nữa.”
“Đi thôi. Chúng ta nên ăn thử quán lẩu mới mở nọ, lần trước đi qua từng thấy, tiệm mới mở giảm giá còn sáu mươi phần trăm, tên là gì nhỉ?” Mạnh Khởi Đức cười kéo tay Thôi Hà Miêu, nhẹ giọng hỏi.
“Hừ!” Trước khi nhấc chân, Thịnh Mạn Mạn thoáng nhìn Xa Hà Văn đang cúi đầu, nhìn chằm chằm một lúc, khẽ hừ một tiếng, sau đó mới bước theo sau.
Toàn bộ tâm tình trong lòng Xa Hà Văn bị thái độ hờ hững đến nhìn cũng không thèm nhìn của Triệu Thừa Dư khiến cho tan biến rồi, chỉ còn lại vô cùng mờ mịt, khẽ cười khổ.
Đúng thế, mình lấy lập trường gì, tư cách gì? Nếu không phải bạn cùng lớp, chỉ sợ Triệu Thừa Dư cũng chẳng bao giờ biết được sự tồn tại của mình trong trường. Chỉ là, cứ để mối tình đầu của mình, cứ thế biến mất không dấu vết, cô làm sao cam lòng? Trên đời này có bao nhiêu người, một mối tình đầu vừa gặp liền rung động cần bao nhiêu duyên phận? Cô vốn cho rằng mình và Triệu Thừa Dư là có duyên, cho nên mới có thể gặp nhau trong một phòng học nhỏ bé, nhưng buồn cười một nỗi chỉ có cô là người duy nhất tình nguyện. . .






Bị Thương


Editor: Herm Moon
Beta: Tiểu Ly

Năm thứ hai đại học của Cố Hàm Ninh, khi lá xanh dần úa vàng, đại hội thể dục thể thao lại tới. Bắt đầu từ thứ sáu, liên tục trong ba ngày, ở trên sân vận động của trường sẽ luôn nghe thấy rất nhiều tiếng hò hét cố lên, làm cho người ta sôi trào nhiệt huyết, có rất nhiều người hoặc vui sướng hoặc uể oải hoặc bình tĩnh ở đây.
Năm thứ nhất đại học lúc còn đang tổ chức đại hội thể dục thể thao, Cố Hàm Ninh có quá nhiều ngày nghỉ đến mức dư thừa nhưng thực chất lại không hề đến sân vận động. Năm nay đương nhiên là không giống như thế nữa, tối thứ năm Triệu Thừa Dư cố tình đặt chuông báo thức trên điện thoại của Cố Hàm Ninh, dặn dò cô rằng không cần thiết phải đến từ lúc sáng sớm, chỉ cần ít nhất trước khi trận đấu của anh bắt đầu cô có thể cố gắng đến sân bóng, nếu không đến lúc đó biểu hiện của anh ở trận đấu không tốt thì tất cả sẽ đổ hết lên đầu cô.
Bị uy hiếp như vậy, Cố Hàm Ninh tất nhiên đành phải ngoan ngoãn nghe lời, huống hồ tình huống năm nay hơi khác một chút, ở phòng cô còn có Thôi Hà Miêu, một người còn xứng đáng với cái chức vụ bạn gái hơn nhiều so với cô, trước đó đã thích thú, hăng hái muốn đi sớm giành chỗ, nên trước khi diễn ra đại hội thể thao, lúc cùng nhau ăn cơm, Thôi Hà Miêu đã vỗ ngực cam đoan, đến lúc đó nhất định sẽ kéo Cố Hàm Ninh qua đó đúng giờ.
Đến lúc trận đấu kết thúc, đội của Triệu Thừa Dư dẫn trước đội đối phương năm điểm.
Chiến thắng ngay trận đấu đầu tiên quả thật đã khiến cho các thành viên trẻ tuổi rất hưng phấn, ngay cả người trầm ổn như bạn học Triệu, lúc chạy về phía Cố Hàm Ninh, trên khuôn mặt cũng ngập tràn vui vẻ.
Cố Hàm Ninh mím môi cười, hướng về phía Triệu Thừa Dư đang chạy đến trước mặt mình giơ ngón cái lên: “Anh giỏi quá!” Triệu Thừa cười đến càng hớn hở, lông mày cũng giãn hết ra, cái cằm vênh lên,đôi mắt dường như mang theo cả ánh sáng mặt trời, sáng ngời lấp lánh.
Đàn ông cũng giống như trẻ nhỏ, luôn cần sự thừa nhận và khen ngợi của phụ nữ.
“Thầy Quách nói để đến chiến thắng cuối cùng sẽ đi ăn một bữa, hôm nay trở về nghỉ ngơi cho tốt. Em chờ anh một lát, để anh xem thầy Quách còn dặn dò gì nữa không, rồi chúng mình đi.”
Nói xong, Triệu Thừa Dư liền cười vẫy tay, đi về trước tập hợp.
Bữa tối này là Triệu Thừa Dư mời, vì Mạnh Khởi Đức nói cậu ấy còn không có cơ hội lên sân, vì thế Triệu Thừa Dư tốt bụng, muốn an ủi thật tốt linh hồn bé nhỏ của người bị bỏ rơi là cậu ta.
Thịnh Mạn Mạn đương nhiên là người đầu tiên vỗ tay tán thành.
Thôi Hà Miêu vốn định gọi Bạch Vũ Hân , nhưng gọi điện thoại thì cô nàng không nghe máy.
Thật ra trong lúc diễn ra trận đấu Cố Hàm Ninh có nhìn thấy Bạch Vũ Hân, nhưng chờ đến lúc nghỉ giữa trận thì lại không thấy bóng dáng cô ấy đâu nữa. Trước khi trận đấu bắt đầu, cô có nhìn thấy bạn g