Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341679
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1679 lượt.
không hài lòng của Triệu Thừa Dư, Lỗ Tĩnh Nhã hơi hơi cắn môi, lại chỉ có thể nén tức giận bất bình xuống đáy lòng, ánh mắt cũng lướt qua Triệu Thừa Dư, hung hăng trừng Cố Hàm Ninh, cũng không phòng Cố Hàm Ninh quay đầu nhìn qua đây, vừa vặn giao nhau.
Trong lòng Lỗ Tĩnh Nhã nhảy dựng, trong mắt lóe lên một tia kinh hoảng, đang thấp thỏm mình nên phản ứng thế nào, Cố Hàm Ninh đã cười quay đầu đi.
Lửa giận trong lòng Lỗ Tĩnh Nhã càng tăng lên, rũ mắt nhìn mặt đất, thật vất vả mới dằn xuống cơn giận tràn ngập trong lòng!
Ức chế
Edit: Ly Ly
Không kiên nhẫn
Khi bố trí nơi nghỉ ngơi vào buổi tối, Chu Hải đã sớm lên danh sách hoàn chỉnh, chia theo khoa và lớp chuyên ngành, Triệu Thừa Dư với Cao Thần ở một phòng, Cố Hàm Ninh cùng học tỷ cùng khoa ở một phòng.
Triệu Thừa Dư giúp Cố Hàm Ninh mang đồ vào phòng, đưa túi cho cô, trong lòng thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhưng cũng có chút mất mát. . .
Ngoài cô ra, trong phòng còn có một vị học tỷ nữa, Cố Hàm Ninh đương nhiên không thể không biết ngượng mà đùa giỡn Triệu Thừa Dư, còn trong phòng của cậu, thì lại có Cao Thần, cô tự nhiên sẽ không có hứng thú qua đó nhìn xem, chỉ có thể thừa dịp học tỷ đi toilet, lôi kéo Triệu Thừa Dư, thấp giọng nói:
“Hôm nay mệt mỏi cả ngày, cậu về phòng ngủ sớm một chút. Cho dù ai gọi, cậu cũng không được đi ra ngoài! Nếu như là tình huống đặc biệt, bắt buộc phải đi ra ngoài, thì phải nói với mình một tiếng, không được mình đồng ý, thì nhất định không được ra khỏi cửa!”
Cố Hàm Ninh đang đứng ở một bên, không nhịn được nhíu mày.
Loại cảm giác thù địch sau lưng này, thật sự làm cho cô rất không thoải mái. . .
Bắt đầu từ thứ hai, Cố Hàm Ninh không còn phải nhìn thấy Lỗ Tĩnh Nhã lượn lờ bên cạnh Triệu Thừa Dư nữa, điều này không có nghĩa là cô ta cùng với Triệu Thừa Dư không còn liên hệ gì. Điều đó chỉ nói lên rằng giờ lên lớp của Cố Hàm Ninh và Lỗ Tĩnh Nhã vừa vặn trùng nhau mà thôi.
Buổi tối thứ sáu đó, là chương trình chào đón tân sinh viên, Triệu Thừa Dư nói mỗi người trong phòng của cậu đều có vé cả, riêng cậu được hai vé, nên mời Cố Hàm Ninh cùng đi.
Chương trình chào đón tân sinh viên ở đại học Z vẫn theo lệ thường, người biểu diễn buổi tối hôm đó có ít nhất một nửa là tân sinh viên, có người tự mình đăng ký, cũng có người là do anh chị nhứng khóa trước hoặc thầy cô giới thiệu.
Từ lúc tân sinh viên trình diện đến nay, đây là hoạt động náo nhiệt nhất, toàn bộ sinh viên năm nhất, trừ những trạch nam, trạch nữ ra, cơ bản đều đến.
Triệu Thừa Dư đón Cố Hàm Ninh cùng ăn cơm tối xong, lại đi đến thư viện một hồi, đợi khi gần đến thời gian, mới cùng nhau đi tới chỗ biểu diễn.
Lầu Nguyệt Nha của đại học Z là hội trường lớn trong trường học, là nơi bình thường dùng để biểu diễn, không bao lâu sao, liền có thể trở thành rạp chiếu phim vườn trường.
Từ rất xa, Cố Hàm Ninh đã thấy một thân ảnh quen thuộc đang chờ ở cửa, sắc mặt cô lập tức trở nên lạnh nhạt, còn chưa đến gần, đối phương cũng đã nhìn thấy bọn họ, ánh mắt sáng lên, cười đón.
“Thừa Dư! Sao giờ này hai người mới đến? Vừa rồi Cao Thần tặng cho em một vé xem diễn, em nghe hai người cũng đến, nên chờ ở đây để cùng nhau vào luôn.”
Cố Hàm Ninh rũ mắt xuống, khóe miệng hơi giương lên.
“Ghế của hai người số mấy? Của em là ghế số 5 hàng thứ 6.”
Cố Hàm Ninh ngẩng đầu, nhìn vé trên tay Triệu Thừa Dư, thấy hai vé là ghế số 7 hàng thứ 6, và số 9 hàng thứ 6, trong lòng cô đột nhiên dâng lên một nổi buồn bực, khó mà tiêu tan được.
Cố Hàm Ninh bất ngờ đoạt lấy tấm vé ghế số 9 hàng thứ 6 trong tay của Triệu Thừa Dư, xé nó thành nhiều mảnh nhỏ, đầu cũng không ngẩng lên, ném vào thùng rác bên cạnh.
“Hai ngươi vào xem đi. Mình về trước.” Cố Hàm Ninh không cần nhìn, cũng biết biểu tình trên mặt Triệu Thừa Dư lúc này nhất định là rất kinh ngạc, nhưng bây giờ cô không quan tâm, nói xong, liền đi thẳng về kí túc xá của mình.
“Hàm Ninh. . .” Triệu Thừa Dư gọi, đang muốn kéo tay Cố Hàm Ninh, lại bị một cánh tay khác kéo lại.
Triệu Thừa Dư có chút kinh ngạc quay đầu, liền thấy Lỗ Tĩnh Nhã mím môi, lôi kéo tay cậu không buông.
“Thừa Dư, hai chúng ta cùng nhau xem đi!”
Trong mắt Lỗ Tĩnh Nhã lóe ra chút lấy lòng cùng thấp thỏm chờ đợi, nhưng Triệu Thừa Dư căn bản không có lòng dạ quan tâm đến chuyện này, chỉ nặng nề lôi tay của Lỗ Tĩnh Nhã ra, nói cũng không kịp nói, chạy nhanh đuổi theo, bỏ lại Lỗ Tĩnh Nhã một người đang rũ mắt nhìn mặt đường, đáy lòng cô đơn, đứng ngơ ngác tại chỗ.
Cố Hàm Ninh vô cùng phiền muộn, vùi đầu bước thật nhanh, bây giờ cô chỉ muốn lập tức trở về phòng mình, bình tâm lại, nhưng rất nhanh liền bị Triệu Thừa Dư chạy theo giữ lại.
“Hàm Ninh?”
Cố Hàm Ninh mím môi, cúi đầu, không chịu xoay người lại, cũng không chịu nói chuyện.
“Hàm Ninh? Sao vậy? Cậu không muốn xem biểu diễn sao? Hay là chúng ta đến thư viện nhé? Hoặc là đi tản bộ?” Triệu Thừa Dư cố gắng xoay người Cố Hàm Ninh lại, nhìn cô