Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Tới Là Anh

Duyên Tới Là Anh

Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341682

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1682 lượt.

a Dư. . . Thực xin lỗi. . . Có lẽ là lòng dạ mình hẹp hòi, nhưng mình chỉ muốn mọi chuyện đơn giản, ai cũng sẽ không bị thương trong tình yêu…”
Triệu Thừa Dư rốt cuộc thở dài nhẹ nhõm một hơi, cười ôm lấy Cố Hàm Ninh, cằm gác nhẹ lên đỉnh đầu cô.
“Hàm Ninh, về sau tin tưởng mình thêm một chút được không?”
“Ừ. . .”
Cố Hàm Ninh nhẹ nhàng trả lời.
Triệu Thừa Dư, mình sẽ thử xem, cho cậu cũng như cho chính mình thêm một chút lòng tin cùng sự kiên nhẫn…
Kiếp trước, không phải lỗi của mình!
Kiếp này, mình lại càng không nên dùng sai lầm của người khác đến đày đọa cậu và bản thân mình…
“Nếu như về sau mình lại tức giận, bất kể mình đúng hay sai, cậu cũng không được giận dỗi, phải giống như hôm nay lôi kéo mình, dỗ ngọt mình!”
“Tốt! mình còn phải cám ơn cậu đã cho mình cơ hội này!”
Sóng gió rốt cục cũng yên ắng, Cố Hàm Ninh vùi mặt trong ngực Triệu Thừa Dư, hai người ôm chặt nhau, xóa bỏ khoảng cách bị Cố Hàm Ninh thoáng kéo ra lúc nãy, thân thể kề sát thân thể, tim liền tim, cả hai cùng nhau điều chỉnh bước tiến, ngay cả nhịp đập trái tim cũng có thể cùng một nhịp!
Trên đời này, không có tình yêu không đau, không chua, không khóc chỉ là chúng ta đều cần phải nỗ lực để cho tình yêu ra hoa, rồi cuối cùng cũng sẽ có một ngày thường khai bất bại!
Aizz…Tình yêu, có được không dễ dàng cho nên chúng ta đều phải biết quý trọng!
Cả hai đều đã nói rõ ràng với nhau, Triệu Thừa Dư đương nhiên nói được thì làm được, cậu không xác định được Lỗ Tĩnh Nhã có nghe những lời cậu nói hay không, nhưng cậu biết có lẽ chuyện này vẫn chưa kết thúc, mặc dù cậu đã cự tuyệt, nhưng nói không chừng còn cần phải đối mặt một lần nữa!
Mặc dù sẽ có chút khó xử, nhưng nếu trong lần gặp tiếp theo, thái độ của cậu không cứng rắn hơn, như vậy lần cự tuyệt này chỉ là nói suông.
Triệu Thừa Dư không phải đứa ngốc, chỉ là trước kia cậu chưa từng để ở trong lòng, nếu như hồi tưởng lại, trước kia khi cậu đến nhà ông ngoại, thường xuyên có thể gặp được Lỗ Tĩnh Nhã. Nhất là sau cấp ba, trước mặt cậu, cha mẹ cậu, ông ngoại, bà ngoại cậu, mợ hai luôn vui vẻ cực lực nói tốt cho Lỗ Tĩnh Nhã, bây giờ nghĩ lại, trong lòng liền cảm thấy khó chịu.
Bây giờ em trai của mợ hai chỉ là một chủ nhiệm nhỏ không đến nơi đến chốn trong cơ quan nào đó của chính quyền khu P thành phố S. Gần năm mươi tuổi, nếu còn không thăng chức, có lẽ phải chấp nhận tình trạng này cho đến khi về hưu cho nên những năm gần đây nhà bọn họ ân cần vô cùng…
Ông bà ngoại cậu sinh được ba người con trai, một người con gái, cậu cả cùng cậu hai của cậu đều sinh được một đứa con trai, cậu út sinh được một người con gái, anh họ lớn đã kết hôn, còn anh họ thứ hai và Lỗ Tĩnh Nhã là anh em họ…
Bây giờ nếu như có thể dẫn Cố Hàm Ninh về gặp người lớn trong nhà, công khai thì tốt, nếu như có thể cùng Hàm Ninh quang minh chính đại yêu đương thì rất tốt rồi, cái gì Cao Thần, cái gì Lỗ Tĩnh Nhã đều không quan trọng, đúng với câu nói: cực khổ một lần, suốt đời nhàn nhã…
Ngày mừng thọ của bà ngoại Triệu Thừa Dư vào thứ bảy, trước khi Triệu Thừa Dư trở về thành phố S, lôi kéo Cố Hàm Ninh cẩn thận dặn dò, nhiều lần hứa hẹn, trái lại làm cho Cố Hàm Ninh buông lỏng tiếng lòng, đáy lòng bật cười thật to, nói Triệu Thừa Dư còn không yên tâm hơn cô.
Rõ ràng là có người ngấp nghé Triệu Thừa Dư, người nên lo lắng là cô mới đúng chứ?!
Đương nhiên, đây là do Cố Hàm Ninh hoàn toàn không quan tâm đến Cao Thần .
Chỉ là đi đến thành phố S, hai người tách nhau ra không đến hai ngày, nhưng Triệu Thừa Dư lại nói, kể từ khi hai người nói chuyện yêu đương đến nay, đây là lần đầu tiên bọn họ phải xa nhau.
Trong lòng Cố Hàm Ninh đang cảm thấy buồn cười, nhưng lúc này cũng bị Triệu Thừa Dư gợi lên một chút nỗi buồn ly biệt.
Thứ sáu, sau khi hết giờ lên lớp, Cố Hàm Ninh dứt khoát đưa Triệu Thừa Dư lên xe buýt.
Chiều thứ sáu Triệu Thừa Dư vốn không có tiết học, nhưng vì muốn đợi sau khi tan học để gặp mặt Cố Hàm Ninh một lần, nói thêm mấy câu, nên cậu quyết định đi xe buổi tối, nhưng lại không mua được vé tàu thích hợp, cuối cùng anh dứt khoát ngồi xe buýt.
Tác phong, cử chỉ của ông bà ngoại Triệu Thừa Dư đều rất khiêm nhường, bình thường sinh hoạt đều lấy tiết kiệm làm phương châm, nên cho dù là đại thọ tám mươi tuổi cũng chỉ mời mấy người thân thích trong nhà, gom lại cũng chỉ có ba bàn, ông cụ liền trực tiếp quyết định ăn ở nhà không cần phải đi đến nhà hàng.
Ba cậu của Triều Thừa Dư vốn định làm một buổi tiệc lớn nhưng ông cụ lại không đồng ý, bà ngoại Triệu Thừa Dư cũng không ủng hộ nên mọi thứ đều được giảm bớt.
Trưa thứ bảy là bữa ăn chính, nhưng không tới chín giờ đã có người của mấy nhà tới.
Nhà của Lỗ Tĩnh Nhã đến sớm nhất, vừa vào cửa đã chào hỏi cùng ông cụ Lâm, bà cụ Lâm, Lỗ Kiệt cười đẩy Lỗ Tĩnh Nhã, muốn cô đến giúp đỡ những người trẻ tuổi đang bận rộn bên trong.
“Tĩnh Nhã, con nên đi tìm những người trẻ tuổi, đừng ở chung với những người già như chúng ta, tránh cho con không được tự nhiên.” Lỗ Cầm cũng cười nói, vừa nói vừa đưa mắt ra


Disneyland 1972 Love the old s