Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341722
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1722 lượt.
rồi!”
Triệu Thừa Dư rất vô tội mở to mắt, cũng không tránh, tùy Cố Hàm Ninh nhéo rồi cấu!
“Hừ! Cậu da dày thịt béo, nào cấu đến tím được!”
Cô dùng lực cũng là đã nghĩ trước, đâu thể nào thực sự cấu quá đau!
Nhưng mà, Cố Hàm Ninh vẫn xoa xoa, mới thả tay xuống.
Cố Hàm Ninh hơi hơi bĩu môi, giận liếc mắt Triệu Thừa Dư.
“Mua vé một giờ chiều 13!”
“Nga! Trường học có chuyện, cậu phải đến sớm sao?”
Cố Hàm Ninh phồng má, nhìn chằm chằm Triệu Thừa Dư không nói lời nào!
“13. . . 14. . .” Triệu Thừa Dư đáy lòng nhanh chóng suy nghĩ, đột nhiên liền linh quang chợt lóe, “Nha! Mình không chú ý. . . cậu, cậu muốn quà gì?”
“Quà chẳng lẽ muốn chính bản thân mình đề xuất sao?”
Cố Hàm Ninh cười liếc Triệu Thừa Dư một cái, thật ra rất nhiều năm rồi cô chưa từng có lễ tình nhân, nếu như không phải ngày hôm qua nhìn đến thời gian về trường trên lịch treo tường, cũng không chú ý tới.
“Cậu muốn cái gì thì cứ nói với mình, như vậy mình cũng không cần vặn óc tặng quà cậu không thích!”
Được rồi, Cố Hàm Ninh cũng cảm thấy rất có lý, tuy rằng ít đi chút bất ngờ và lãng mạn, nhưng đủ thực dụng!
Chí ít, sẽ không có chuyện cô muốn ăn cơm Trung, mà lại che giấu buồn bực không mở miệng, sau đó Triệu Thừa Dư tỉ mỉ lên kế hoạch đưa cô đi ăn đồ tây, cô lại cảm thấy ăn bít tết hại dạ dày.
Cố Hàm Ninh thở dài dưới đáy lòng, quả nhiên cô đã không phải là thiếu nữ mơ mộng rồi, cuộc sống bây giờ, đi nhanh vượt qua mặt ngây thơ, trực tiếp đi vào thực tế. . .
Đàn ông luôn không đoán ra lòng của phụ nữ, nhưng phụ nữ mà lại thích để đàn ông đoán đi đoán lại.
Cô cùng Triệu Thừa Dư, vẫn là ổn định trải qua cuộc sống đi!
Cô không bài xích Triệu Thừa Dư ngẫu nhiên có thể làm ra chút ngạc nhiên vui vẻ, tuy bình thường, vẫn là để tâm bình thản, nói thẳng đi.
Cô nói, cậu có thể làm được, bằng lòng làm, làm sao không tận hưởng niềm thích thú được coi trọng này? !
Cố Hàm Ninh không xoắn xuýt, cười yếu ớt để trán ở trên lưng Triệu Thừa Dư, đôi tay vươn tới hông cậu, nhẹ nhàng ôm.
“Ừ. . . Nếu như ngày đó thời tiết tốt, phòng ngủ lại không có người, hai chúng ta có thể lấy hai cái ghế, ngồi ở trên sân thượng phơi nắng mặt trời, nhằn hạt dưa, bóc vỏ quýt, tâm sự nói chuyện. . .”
“Được. . .”
Triệu Thừa Dư không quay đầu lại, liền cầm tay Cố Hàm Ninh vòng lên đặt ở trước người cậu, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve, giọng nói trầm thấp, mang theo chút ít ý cười.
Mua vé, nhiệm vụ quan trọng đã hoàn thành, hai người tay trong tay, đi tới quảng trường Vạn Hối.
Không biết lúc nào thì tuyết đã ngừng lại, chân trời lộ ra ánh mặt trời le lói, chiếu sáng đô thị sau tuyết rơi, đặc biệt sáng ngời.
Thời tiết lạnh, hai người thật sự cũng không có lòng đi dạo phố.
“Đi xem phim, hay là ăn đồ ngọt? Tùy cậu chọn!”
Cố Hàm Ninh đưa ra hai ngón tay, cười quơ quơ trước mặt Triệu Thừa Dư.
“Hay là xem phim đi.”
Triệu Thừa Dư nhíu mày suy nghĩ một chút nói.
Thật ra, cậu muốn nhất chính là, tìm chỗ nào không người, hai người trò chuyện với nhau. . .
Khụ khụ, thật sự cũng chỉ là nói chuyện!
Lúc ở trường học, có thể gặp mặt hàng ngày, bây giờ mỗi lần gặp mặt, cũng phải tính toán thời gian.
Cố Hàm Ninh cũng rất có hứng thú, lôi kéo Triệu Thừa Dư đến rạp chiếu phim bên trong quảng trường Vạn Hối, mua vé bộ phim viễn tưởng mới công chiếu gần đây.
“Tại sao không có chỗ ngồi đôi?”
Triệu Thừa Dư nhìn chằm chằm phiếu, hết sức không vui nói thầm.
Cố Hàm Ninh buồn cười liếc giận cậu một cái.
“Hiện tại rạp chiếu phim mới cũng không có chỗ ngồi đôi. Hơn nữa, chỗ ngồi đôi và hai cái ghế đơn có khác biệt sao? Ừm, quân tử không lấn phòng tối (*), biết không? !”
[(*)Quân tử không làm chuyện không cho người ta biết'>
“Khụ, đi thôi, sắp chiếu rồi. Cậu muốn ăn bỏng ngô không?”
Triệu Thừa Dư nghiêng đầu, nắm tay ho nhẹ một tiếng, kéo Cố Hàm Ninh đang cười híp mắt qua, đầu cũng không quay lại đi đến quầy bán quà vặt của rạp chiếu phim!
Ngọt cay
Bộ phim bắt đầu, Cố Hàm Ninh xem vô cùng nghiêm túc, lập tức im bặt, mắt không nháy nhìn màn ảnh.
Triệu Thừa Dư trừng mắt, nhìn chằm chằm màn hình lớn trước mắt, tâm trạng tụt xuống đáy cốc!
Thật là ấm ức!
Không có ghế đôi thì thôi đi, lại còn là vị trí hàng đầu tiên !
Cố Hàm Ninh vui vẻ giải thích tỉ mỉ, cười híp mắt lôi kéo Triệu Thừa Dư vào tiệm bánh ngọt.
Triệu Thừa Dư chỉ có thể bất đắc dĩ cười lắc lắc đầu.
Lúc bọn họ ở thành phố H, cậu cũng cùng Cố Hàm Ninh đi nếm đồ ngọt.
Cậu không thích ăn đồ ngọt, nếu như không phải là bởi vì Cố Hàm Ninh, thì cho dù đi qua tiệm bánh ngọt, cậu cũng sẽ không quay đầu ngắm một cái.
Nếu như, không chỉ phải ngoan ngoan đi vào, còn phải cùng ăn!
Đúng! Hắn vốn dĩ không thích tiệm bánh ngọt, là bởi vì Cố Hàm Ninh có một rất thói quen xấu.
Lần đầu tiên theo cô đi tiệm bánh ngọt, cô nói mình thích ăn rất nhiều đồ ngọt, khó mà lựa chọn, cho nên gọi nhiều suất.
Triệu Thừa Dư nghĩ, gọi thì gọi, chỉ cần Cố Hàm Ninh muốn, thích ăn mấy suất li