Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Tới Là Anh

Duyên Tới Là Anh

Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341916

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1916 lượt.

héo.
“Thằng nhóc! Cậu là người gặp người thích hoa gặp hoa nở nha!”
“Hử?” Triệu Thừa Dư đầy mặt nghi ngờ, không hiểu ra sao.
“Ai. . .” Cố Hàm Ninh lắc lắc đầu, lập tức cười vỗ vỗ má Triệu Thừa Dư, “Được rồi, thật ra mình phải khen ngợi cậu! Làm rất tốt!”
“Hử?” Triệu Thừa Dư lần nữa tỏ vẻ nghi ngờ, cậu làm cái gì?
Cố Hàm Ninh “Xì” nở nụ cười, nhón chân nhẹ mổ một ngụm trên cằm của Triệu Thừa Dư.
“Được rồi, quả thật nên thuởng! Ưu điểm phải nhớ tiếp tục duy trì!”
Nói xong cũng không chờ Triệu Thừa Dư phản ứng kịp, cười chạy chậm về hướng toilet.
Rửa tay xong đi ra ngoài, Triệu Thừa Dư dựa lưng vào tường chờ ở lối rẽ vào toilet, Cố Hàm Ninh cười đi tới, đôi tay lôi kéo áo Triệu Thừa Dư, lắc lắc, nhất thời không chịu buông ra.
“Cậu, cơm chiều nhất định phải trở về ăn sao?” Triệu Thừa Dư nghĩ đến, nhiều nhất là hai tiếng nữa sẽ phải đưa cô trở về, liền có chút không nỡ.
Vẫn là không nghỉ là tốt nhất, trong trường học, cô cậu có thể gặp nhau hàng ngày…
Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên Triệu Thừa Dư mong mỏi ngày nghỉ mau chút kết thúc như thế.
Cậu không nhịn được nghĩ đến, chờ đến lần sau nghỉ hè, cậu nên làm cái gì bây giờ?
Cố Hàm Ninh cười giơ tay lên vuốt ấn đường hơi nhíu của Triệu Thừa Dư, bĩu môi.
“Cũng không nhất định a. . .”
“Bên ngoài lạnh như vậy, nếu không cơm nước xong cậu quay lại?”
“Ha ha, như thế không phải là càng lạnh hơn à? !” Cố Hàm Ninh cười nheo mắt, nhìn Triệu Thừa Dư nghĩ lý do để mình ở lại lâu hơn, trong lòng có chút ngọt ngào, cười dựa sát vào vào trong lòng cậu.
Triệu Thừa Dư ôm eo Cố Hàm Ninh, ôm thật chặt, hơi cúi đầu, môi hôn nhẹ lên trán Cố Hàm Ninh.
“Dự báo thời tiết nói, ngày mai có tuyết rơi, lúc cậu ra ngoài nhớ mặc thêm áo ấm vào! Nếu không, mình sẽ đến trước cửa nhà cậu đón cậu?”
Cố Hàm Ninh trong lòng ấm áp, lúc đầu vốn muốn từ chối, không muốn cậu đi lại nhiều, nhưng nhìn ánh mắt chờ đợi của Triệu Thừa Dư, vẫn gật đầu.
“Được, vậy cậu cũng mặc nhiều thêm một chút. Nếu bị lạnh cóng, mình lại đau lòng!”
“Ừm! Này, cậu chờ lát nữa cùng nhau ăn cơm đi! Lục Khải cậu cũng quen, bạn học của mình đều rất thân thiện! Chờ một lát nữa ăn cơm ở gần đây. Ăn xong mình đưa cậu trở về?” Triệu Thừa Dư cười, ôm càng chặt hơn, kiên nhẫn khuyên.
Cố Hàm Ninh ngẩng đầu cười nhìn Triệu Thừa Dư, đột nhiên liền lóe ra ý xấu nho nhỏ, cúi đầu, mím môi cười xấu xa, đôi tay trượt đến ngang hông Triệu Thừa Dư, nhanh chóng rút áo len của cậu ra, theo một góc áo sơ mi sợi bông dày bên dưới quần, đôi tay liền linh hoạt lách vào.
Tuy rằng bên trong KTV mở điều hòa rồi, nhưng tay Cố Hàm Ninh vẫn vô cùng lạnh, huống chi, cô vừa mới rửa tay, tuy rằng nước đã khô, vẫn còn mang theo hơi ẩm.
Bàn tay mềm mại tinh tế lại có chút lạnh, chạm vào da thịt, Triệu Thừa Dư không phòng bị, cũng hít một hơi khí lạnh, đột nhiên rùng mình một cái, nhưng nhìn thấy Cố Hàm Ninh hí mắt cười đến giảo hoạt, chỉ có thể bất đắc dĩ cười lắc lắc đầu.
“Thật ấm áp!” Cố Hàm Ninh thoải mái mà than nhẹ một tiếng, ngón tay hơi động, lại trượt lên trên.
Hơi lạnh ban đầu chậm rãi tan đi, theo động tác dán sát của bàn tay Cố Hàm Ninh, một luồng khí nóng tê dại dâng lên bụng, Triệu Thừa Dư cúi đầu, hơi hơi thở gấp, đôi mắt dần dần sâu hơn.
Cố Hàm Ninh ngẩng đầu nhìn Triệu Thừa Dư đang nhẹ giọng thở gấp, mím môi cười, đôi tay lập tức lại trượt đến trên bụng trơn nhẵn của Triệu Thừa Dư.
Triệu Thừa Dư đột nhiên mở to mắt, nặng nề thở dốc một hơi.
“Nào, để mình đếm một chút, có cơ bụng sáu múi hay không!” Cố Hàm Ninh kiễng chân, cằm đặt ở bả vai Triệu Thừa Dư, nhẹ cười nói.
Triệu Thừa Dư chỉ cảm thấy khí nóng bốc lên mặt, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, ngừng thở, nỗ lực thả lỏng cơ bụng đang căng cứng.
Cố Hàm Ninh hạ chân xuống, trán để ở lồng ngực Triệu Thừa Dư, nhẹ giọng cười “hì hì”, đôi tay nghịch ngợm ở trên bụng cậu chọc nhẹ từ từ vân vê, vô cùng nghiêm túc chậm rãi đếm.
“Một múi. . . hai múi. .”
Cố Hàm Ninh ngón tay túm chặt lên dây lưng quần bò của Triệu Thừa Dư, dùng sức kéo xuống, sau đó mới tiếp tục chậm rãi đếm.
“Ba múi. . . bốn múi. . .hử, khối thứ năm ở đâu đây?”
Triệu Thừa Dư có chút chịu không nổi, ôm chặt lấy Cố Hàm Ninh, dòng khí nóng tê dại vừa chua xót vừa êm đềm từ bụng len lỏi lên ngực, từ xương sống leo lên đến trên trán. . .
Ngón tay Cố Hàm Ninh khẽ chạm vào từ rốn Triệu Thừa Dư lan thẳng xuống đám lông nho nhỏ dưới lớp vải, nhẹ một chút nghiêm túc chải vuốt, cũng không vội vã tìm khối cơ bụng thứ năm, thứ sáu. (aaaaaaaaaa ta muốn sặc máu mũi mà chết mất)
Triệu Thừa Dư đáy lòng cuồng loạn, ôm chặt lấy Cố Hàm Ninh, một cái tay nhịn không được trượt đến cái mông vểnh lên của Cố Hàm Ninh, hơi hơi ra sức đè hướng mình, cọ một chút lại cọ một chút!
Cố Hàm Ninh chỉ cảm thấy bụng dưới bị Triệu Thừa Dư đụng vào bắt đầu chua xót, lập tức đùi nhũn ra, nửa người dựa vào Triệu Thừa Dư, không tiếng động hà hơi. . .
“A!a !” Hai tiếng hô liên tiếp từ bên cạnh truyền đến.
Thân thể Triệu Thừa Dư cứng đờ, chậm rãi quay đầu, n