Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341786
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1786 lượt.
ng cửa vang lên, Cố Hàm Ninh vẫn còn đang rửa mặt, mặc áo ngủ, trên mặt ướt đầm đìa tới mở cửa.
“Anh chờ một lát, em còn chưa rửa mặt chưa xong đấy.” Cố Hàm Ninh cười, chỉ vào ghế sofa, “Anh ngồi chờ một lát, tự mình rót nước đi.” Vừa nói xong, cứ thế đi phòng rửa tay.
Triệu Thừa Dư ở sau lưng cô, ho nhẹ một tiếng: “Khụ, anh trước tham quan một chút đi.”
Cố Hàm Ninh bật cười quay đầu, đưa tay lau hết bọt nước ở trong mắt: “Anh là chuẩn bị tham quan bồn cầu nhà em sao?”
“Ừ, anh cảm thấy, toilet nhà em xem ra rất có phong cách.” Triệu Thừa Dư chững chạc đàng hoàng gật đầu.
Nhà ba phòng hai phòng vệ sinh, một phòng vệ sinh là ở trong phòng Cố An Quốc cùng Diêu Tuệ Nhã, Cố Hàm Ninh bình thường dùng là chính là phòng vệ sinh to bên ngoài.
Nhìn Triệu Thừa Dư thật đi theo mình vào toilet, cô chỉ có thể hướng tới người ở trong gương đứng phía sau mình trợn trắng mắt.
“Anh ra đi, em còn muốn rửa mặt.” Vừa rồi cô vừa làm ướt mặt, sữa rửa mặt còn chưa thoa lên đấy.
“Được. Em rửa đi.” Triệu Thừa Dư cười, vô cùng tùy ý đáp.
Cố Hàm Ninh liền cúi đầu, lại làm ướt mặt, hơi hơi nhắm mắt, đưa tay với đến cái chai sữa rửa mặt, còn chưa đổ ra, liền cảm thấy áo ngủ mình bị vén lên, lập tức một bàn tay ấm áp dọc theo bắp đùi của cô chậm rãi lần mò vào.
Cố Hàm Ninh giật giật, cố gắng thoát khỏi bàn tay đang vỗ về ở eo và dính sát vào di chuyển lên trên thân thể mình.
“Triệu Thừa Dư! Anh làm gì thế? Em đang rửa mặt đấy!”
“Em cứ mặc kệ anh đi, em không cần phải để ý đến anh. . .” Triệu Thừa Dư cúi đầu nhẹ hôn xuống cổ trắng nõn của Cố Hàm Ninh, một tay càng không ngừng từ bắp đùi đi lên, dán ở bụng Cố Hàm Ninh đảo quanh, một cái tay khác từ bên hông sườn đi lên, lập tức chỗ mềm mại không được che nắm một cái.
“Không được. . .” Hơi thở của Cố Hàm Ninh hơi thấp, mang theo một tia cự tuyệt mềm mại lại như hoan nghênh.
“Hàm Ninh, anh đã nhịn thật lâu. . . Hôm nay vẫn là kỳ an toàn đấy. . . Ngày mai anh sẽ phải đi về. . .” Triệu Thừa Dư thấp giọng nói, giọng nói nhẹ nhàng, động tác trên tay lại kiên định dị thường.
Cố Hàm Ninh âm thầm hối hận, nói cho cậu chuyện kỳ an toàn, thời kỳ rụng trứng làm gì, bây giờ đến kỳ an toàn, cậu sẽ giống như con hổ đã ăn chay vài năm sà vào cô, khiến cô cô quả thực không hề có lực chống đỡ. . . Chỉ là, ngày mai cậu sẽ phải trở về thành phố H, còn không biết lúc nào thì trở về đây. . .
Cô nghe sau tai hơi thở gấp thật thấp, chỗ bụng dưới chậm rãi dâng lên một cỗ tê dại, sữa rửa mặt trên tay lập tức bị đánh rơi trên bồn rửa mặt, nhưng cô đâu còn quan tâm được nhiều như vậy, chỉ cắn môi, hai tay chống ở mép bồn, gian nan chuyển động vòng eo.
Có điều là nhịn hơn một tháng đi, chí ít chờ cô rửa mặt xong a! May mắn cô đã đánh răng xong . . .
“Này! Triệu Thừa Dư! Đừng làm bẩn quần lót của em!” Tiếng của Cố Hàm Ninh vang lên lúc vật cứng nóng rực đột nhiên dán lên giữa đùi mình, đang nghĩ ngợi có đẩy người ra không, Triệu Thừa Dư đã một tay túm quần lót cô tuột xuống.
“Em nâng chân lên. . .” Giọng nói của Triệu Thừa Dư trầm thấp khàn khàn mang theo mùi vị kích tình nồng đậm không chút che dấu vang lên sau tai cô, Cố Hàm Ninh đỏ mặt, cắn môi dưới, thuận theo hơi hơi nâng lên chân.
Nhưng cô vừa nâng chân lên, vật cứng nóng rực vốn là để giữa đùi cô liền nặng nề chen lấn đi vào. Trước tiên chỉ là chui vào cái đầu, Triệu Thừa Dư dừng một chút, thật thấp thở gấp, cảm nhận được sự bao bọc ẩm ướt chặt chẽ này, tay theo sau nâng eo Cố Hàm Ninh, phần eo dùng sức, liền thật sâu đi vào vào trong đó.
Triệu Thừa Dư dường như là thấy tư thế này có chút mới lạ, đôi tay nắm eo Cố Hàm Ninh bởi vì không chịu nổi chấn động mềm nhũn, đôi mắt hơi hơi sâu ướt át chăm chú nhìn hai người đè lên nhau trong gương. . .
Cố Hàm Ninh tắm rửa một cái, còn cảm thấy hai chân và nơi đó mỏi nhừ, nhịn không được trừng Triệu Thừa Dư đang thỏa mãn cười đến ôn hòa đã sớm tắm ở trong một phòng tắm khác xong, đi qua, cầm lấy vạt áo của cậu, nhón chân liền cắn một ngụm lên cằm của cậu.
“A!” Triệu Thừa Dư nhịn đau, cười đỡ eo Cố Hàm Ninh, “Muốn cắn cắn ở nơi khác không, thay đổi khẩu vị?”
Cố Hàm Ninh lui ra phía sau một bước, nghĩ đến vừa rồi cậu còn dính vào mình, thấp giọng nói, có muốn cùng nhau tắm không. Trong lòng cô lại hơi toát ra khí nóng.
“Em đói bụng sắp chết rồi, đều là anh, hại em hiện tại mới bắt đầu ăn bữa sáng!” Bị Triệu Thừa Dư quấy rầy, cháo ngon mà trước khi ra cửa, Diêu Tuệ Nhã nấu cho cô, bây giờ hoàn toàn trở nên lạnh ngắt.
Triệu Thừa Dư cúi đầu nhìn một chút, giành cái bát trong tay Cố Hàm Ninh: “hâm lại đi.” Dứt lời, không nói gì nữa tiến vào phòng bếp, vừa nhìn bốn phía, đổ vào trong nồi, vặn mở bếp gas.
“Em chờ một lát, lập tức là xong rồi.”
Cố Hàm Ninh nhìn Triệu Thừa Dư thò đầu ra từ phòng bếp trên mặt mang theo ý cười lấy lòng lại trừng mắt một cái, lúc này mới xuống cạnh bàn ăn.
Chờ đến khi Cố Hàm Ninh ăn xong bữa sáng, kim đồng hồ đã chỉ hướng mười giờ. Cô nhìn đồng hồ, giận lên lại cắn một ngụm ở trên cánh tay Triệu Thừa Dư đang c