Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Tới Là Anh

Duyên Tới Là Anh

Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341787

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1787 lượt.

n Nhâm Đan đối diện đột nhiên an tĩnh lại, cúi mặt, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ trong ly của mình, nghĩ thầm, có lẽ hôm nay, Nhâm Đan là đến tìm một đáp án, rốt cuộc là nên vì đoạn tình này của mình, viết lên dấu phẩy, hay là dấu chấm hết.
Thật ra, dù là dấu chấm hết, cũng không có gì không tốt, ít ra có thể sửa sang lại tâm trạng, sau đó bước lên một cuộc hành trình khác với khả năng sinh lực vô hạn. Như vậy, còn thẳng thắn dứt khoát hơn là cho mình một dấu chấm lửng.
Cố Hàm Ninh mím môi cười yếu ớt, rời ánh mắt khỏi chỗ Nhâm Đan, lại vô tình đủng phải ánh mắt của Dư Hàn đang nhìn về phía mình. Cô như không có việc gì dời ánh mắt, trong lòng lại âm thầm phiền não, chờ một lát mình nên nói cái lời gì mới phải.
Huống chi, hiện trường còn có một Lục Khải ở đây nhìn chằm chằm, nếu như nói nhầm một câu, bạn học Triệu có thể sẽ nhảy lên từ ngoài hơn trăm km trở về dạy dỗ mình một trận?
Cố Hàm Ninh híp mắt cười, trong lòng suy nghĩ: như vậy cũng không tệ.
Tiếng ồn bên cạnh, làm Cố Hàm Ninh cảm thấy nhức đầu. Nếu như kín đáo nói, lời từ chối của cô cũng sẽ không làm bạn học mất mặt mũi. . .
“Cố Hàm Ninh, từ lớp mười mình đã thích cậu rồi, đến bây giờ, đã bốn năm. Mình rất thích cậu, cậu đồng ý làm bạn gái của mình không?” Dư Hàn đứng lên, trịnh trọng chân thành mong đợi nhìn Cố Hàm Ninh, căng thẳng đến nỗi lòng bàn tay cũng bắt đầu đổ mồ hôi.
Cố Hàm Ninh thấp giọng thở dài, nghĩ thầm, đã như vậy, vậy thì nói rõ ràng thẳng thắn đi. Lằng nhằng không dứt khoát, ngược lại có thể có hậu hoạ.
“Này, Dư Hàn, cậu làm sai rồi đi? Đáng ra cậu nên hỏi xem hiện tại Cố Hàm Ninh có bạn trai không, rồi mới hỏi cô ấy có đồng ý làm bạn gái của cậu không chứ?” Lục Khải không nhịn được đi tới, giành trước mở miệng.
Dư Hàn quay đầu nhìn Lục Khải sửng sốt.
“Này, Lục Khải, cậu nóng ruột làm gì a? Chẳng lẽ cậu là bạn trai Cố Hàm Ninh a?” Có bạn học cười trêu chọc.
Lục Khải cũng không tức giận, nhíu mày cười quơ quơ điện thoại di động của mình.
“Ai, mình nào có loại may mắn này nha!, nhưng mà, sau khi bạn trai thân ái của người ta biết chúng ta muốn họp mặt, đã gọi điện thoại dặn mình: phải đưa đón, nhất định không cho phép cô ấy uống rượu, phải quan tâm đến tất cả các mặt, thiếu một sợi tóc cũng muốn tính sổ với mình.” Lục Khải thở dài lắc lắc đầu.
Cố Hàm Ninh ngẩng đầu nhìn điện thoại di động của Lục Khải, mày nhíu lại, đưa tay đoạt điện thoại di động của cậu, để ở bên tai.
“Alô?”
“Hàm Ninh. . .” Đầu dây bên kia truyền tới giọng nói khiến cô quen thuộc, quyến luyến, trầm thấp mang theo nồng đậm uất ức.
Cố Hàm Ninh không nhịn được bật cười, trong lòng rung động, ấm áp.
“Ừ?” Cô nhịn cười, trả lời đơn giản bằng giọng mũi, có vẻ không chút đếm xỉa.
“Hàm Ninh. . . Làm sao bây giờ? Anh rất nhớ nem. . . Nghĩ đến em trái tim đều đau. . .”
“Hừ, đó là anh thức đêm nhiều, đáng ra anh nên tìm bác sĩ, không phải em.” Cố Hàm Ninh cầm điện thoại di động đứng dậy, không quan tâm các bạn học khác đang im lặng khiếp sợ, trên mặt mỉm cười ngọt ngào, đi tới góc khuất.
“Hàm Ninh, hôm nay anh sẽ trở về! Em chờ anh một chút, được không?” Giọng nói từ đầu bên kia điện thoại, pha lẫn một tia khẩn cầu nhàn nhạt, cô nghe được có chút đau lòng.
“Không phải là anh bận rộn nhiều việc sao?” Cô bĩu môi, nói sự thật, lại không tránh không hơi oán hận. Đúng vậy, cho dù cô không quan tâm, ai oán vì bị lờ đi vẫn sẽ có.
”Bận rộn nữa cũng không quan trọng bằng em. . . Nếu như em chạy theo người khác, anh kiếm nhiều tiền hơn nữa thì có ích lợi gì?” Triệu Thừa Dư thấp giọng nói, Cố Hàm Ninh tươi cười sáng bừng khuôn mặt.
“Cái gì mà chạy hay không . . . Em vẫn ở chỗ này đây. . . Anh an tâm làm việc của anh, chờ rảnh rồi về.” Cố Hàm Ninh thở dài dưới đáy lòng, cô vẫn không nỡ làm cậu trong lúc bận rộn còn phải băn khoăn về mình.
“Không phải, là anh thật muốn gặp em. . . Hàm Ninh, đêm nào anh cũng mơ thấy em. . .”
Cố Hàm Ninh cảm thấy điện thoại di động bên tai cũng bắt đầu nóng lên: “em, cũng thế. Rất nhớ anh, cũng mơ thấy anh.” Không phải cô giả vờ, cô thật sự rất nhớ, không nói ra, cũng sẽ nổ tung.
“Vậy anh lập tức đi ra bến xe, ngồi chuyến xe gần nhất để trở về! Em chờ anh! Bạn học kia, em cũng đừng để ý, để Lục Khải giúp em đuổi đi! Em cứ việc ăn uống, ăn no để Lục Khải đưa em về nhà!”
Âm thanh đầu bên kia điện thoại hơi cao lên, Cố Hàm Ninh đang muốn khuyên nữa, bên kia đã cúp, cô giật mình, trong lòng do dự rốt cuộc mình có nên giả vờ hiền lành săn sóc hay không?
Cố Hàm Ninh quay người lại, ngẩn người.
Hai bàn bạn học, đều không chớp mắt, dựng thẳng lỗ tai nhìn cô, mặt Dư Hàn tái đi, lúng túng chán nản cúi đầu.
Được rồi, vừa rồi quả thật cô đã hoàn toàn quên mất đám người sống sờ sờ này rồi.
“Khụ, Lục Khải, trả điện thoại di động cho cậu. Còn có, đừng tùy tiện gọi điện thoại quấy rầy người khác, cậu biết không, có lẽ người ta đang rất bận.” Cố Hàm Ninh nghiêm túc phê bình.
Cô là bạn gái thân thiết của người ta, cũng không dám tùy tiện gởi tin nhắn quấy nhiễu đến công việc